ANH TRAI TÔI Ở TRONG TỦ

CHƯƠNG 5



08

Hiệu suất làm việc của cảnh sát rất cao.

Chẳng bao lâu, họ đã tìm thấy một nhân vật mấu chốt.

Châu Lị, chị gái ruột của mẹ tôi – Châu Tuệ, tức là dì của tôi.

Nghe nói, năm xưa mẹ đã trốn đến thành phố của dì thì mới thoát khỏi nanh vuốt của Trương Vũ.

Dì được mời tới đồn cảnh sát.

Khuôn mặt dì có vài nét giống mẹ, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt.

Trong ánh mắt dì không có vẻ u buồn và nhút nhát như mẹ, mà thay vào đó là sự kiên cường của một người đã trải qua nhiều sương gió.

Đội trưởng Lý đích thân tiếp dì.

Tôi cũng được cho phép đứng nghe cuộc thẩm vấn qua một tấm kính một chiều.

“Cô Châu Lị, cảm ơn cô đã hợp tác.”

“Chúng tôi muốn tìm hiểu một chút về Châu Tuệ – em gái cô, và chồng cũ của cô ấy là Trương Vũ.”

Châu Lị nâng ly nước trước mặt uống một ngụm, dường như để bình ổn cảm xúc.

“Cái đồ súc sinh đó…”

Dì vừa mở miệng, giọng nói đã chất chứa sự phẫn nộ và hận thù không thể kìm nén.

“Hắn không phải là người, hắn là ác quỷ!”

“Năm đó em gái tôi mới hai mươi tuổi, làm việc trong nhà máy, vừa trẻ vừa đẹp.”

“Là Trương Vũ đó, đã dùng lời đường mật để lừa gạt nó.”

“Lúc mới bắt đầu, hắn đối xử với Tiểu Tuệ cũng không tệ, nhưng sau khi kết hôn, hắn liền bộc lộ trọn vẹn bản chất.”

“Uống rượu, cờ bạc, hễ thua tiền hoặc rước bực vào người ở bên ngoài là về nhà trút giận lên em gái tôi.”

“Đánh đập, chửi rủa là chuyện như cơm bữa.”

“Nghiêm trọng nhất là có lần, hắn đánh gãy cả chân Tiểu Tuệ, khiến nó phải nằm liệt giường tròn ba tháng trời.”

“Chúng tôi báo cảnh sát, nhưng khi đó… Haizzz, cảnh sát cũng chỉ nói đó là việc nhà của các người, chúng tôi khó mà can thiệp.”

“Chúng tôi muốn nó ly hôn, nhưng Trương Vũ – tên súc sinh đó, cầm dao đe dọa cả nhà chúng tôi, bảo nếu dám ly hôn thì sẽ giết cả nhà!”

Nói đến đây, vành mắt Châu Lị đã đỏ hoe.

“Cả nhà chúng tôi đều sống trong bóng tối của hắn, những tháng ngày đó sống không bằng chết.”

 

“Sau đó, Tiểu Tuệ phát hiện mình mang thai, đó chính là Cố Tinh.”

“Chúng tôi đều khuyên nó bỏ đứa bé đi, không thể để đứa con này trở thành gánh nặng suốt đời của nó.”

“Nhưng nó không chịu, nó bảo đứa trẻ vô tội.”

“Chỉ tại nó quá mềm lòng, quá lương thiện.”

“Mãi đến một ngày, Trương Vũ lại say rượu, vì một chuyện nhỏ nhặt mà hắn đạp thẳng vào cái bụng mang bầu bảy tháng của nó.”

“Cú đạp đó, suýt chút nữa đã cướp đi mạng sống của hai mẹ con nó.”

“Và cũng chính cú đạp đó cuối cùng đã khiến nó tỉnh ngộ hoàn toàn.”

“Nhân lúc Trương Vũ ra ngoài đánh bạc, chúng tôi đã đưa nó đến chỗ tôi trong đêm, từ đó không bao giờ quay lại nữa.”

“Sau đó nữa thì nghe nói cái tên súc sinh đó vì tội cướp tài sản gây thương tích nên đã bị bắt đi, bị kết án mười năm.”

“Tất cả chúng tôi đều thở phào nhẹ nhõm, cứ ngỡ cơn ác mộng cuối cùng đã kết thúc.”

Đội trưởng Lý lẳng lặng lắng nghe, tay cầm bút ghi chép thoăn thoắt trên cuốn sổ.

“Vậy Cố Tinh – đứa trẻ đó… Thái độ của Châu Tuệ đối với thằng bé như thế nào?”

Châu Lị thở dài, ánh mắt trở nên phức tạp hơn.

“Nói là không hận thì là nói dối.”

“Đứa trẻ đó giống Trương Vũ quá, đặc biệt là đôi mắt kia, y hệt như đúc.”

“Mỗi lần Tiểu Tuệ nhìn thấy thằng bé, nó lại nhớ tới những trải nghiệm đáng sợ trước kia.”

“Nó sẽ không kiềm chế được mà run rẩy, gặp ác mộng.”

“Chúng tôi đều khuyên nó mang đứa trẻ cho người khác đi, thà đau một lần rồi thôi.”

“Nhưng nó vẫn không chịu.”

“Nó bảo, đây là con của nó, nó không thể vứt bỏ thằng bé.”

“Về sau, nó quen biết Cố Vĩ.”

“Cố Vĩ là một người tốt, thực sự đấy, cả nhà chúng tôi đều rất biết ơn anh ấy.”

“Anh ấy không chê bai quá khứ của Tiểu Tuệ, cũng chẳng chê bai cục nợ là Cố Tinh, anh ấy đối xử với hai mẹ con nó thật sự không có gì để chê.”

“Chúng tôi đều tưởng rằng, Tiểu Tuệ cuối cùng đã qua cơn bĩ cực đến hồi thái lai, có thể bắt đầu một cuộc sống mới.”

“Nhưng ai mà ngờ được…”

Giọng Châu Lị nghẹn ngào, không thể nói tiếp được nữa.

Phòng thẩm vấn rơi vào im lặng.

“Vậy Châu Tuệ có nhắc với cô chuyện cô ấy sợ Trương Vũ ra tù không?” Đội trưởng Lý đúng lúc gặng hỏi tiếp.

“Có chứ, sao lại không nhắc!”

Cảm xúc của Châu Lị bỗng chốc trở nên kích động.

“Vừa đầu năm nay, nó gọi điện thoại cho tôi, giọng run lẩy bẩy không thành tiếng.”

“Nó nói, nó nhận được một bức thư, là do Trương Vũ gửi từ trong tù ra!”

“Trong thư không viết gì đe dọa cả, chỉ bảo là hắn sắp ra ngoài rồi, hắn rất nhớ nó, cũng rất nhớ ‘con trai’ của bọn họ!”

“Hắn nói, hắn sẽ tới tìm hai mẹ con!”

“Lúc đó Tiểu Tuệ suy sụp hẳn, nó bảo ác quỷ sắp quay lại rồi, hắn muốn đến cướp đi tất cả những gì nó đang có hiện tại, hắn muốn đến phá hủy cuộc sống của nó!”

“Tôi bảo nó báo cảnh sát, nhưng nó bảo không có ích gì, Trương Vũ không nói sẽ làm hại nó, cảnh sát sẽ không quan tâm đâu.”

“Tôi bảo nó kể cho Cố Vĩ, nó bảo không dám, nó sợ Cố Vĩ biết sẽ chê bai nó, sẽ bỏ rơi nó.”

“Nó nhốt mình trong nhà, suốt ngày rửa mặt bằng nước mắt, người gầy rộc đi một vòng.”

“Nó bảo, chỉ cần nhìn thấy mặt Cố Tinh, nó dường như lại thấy Trương Vũ đang cười nham hiểm với mình.”

“Nó bảo, nó sắp bị ép đến phát điên rồi!”

Nghe đến đây, bàn tay Đội trưởng Lý bỗng chốc nắm chặt lại.

Dường như chú đã tìm thấy chiếc chìa khóa để giải mã màn sương mù này.

Động cơ.

Đã tìm thấy động cơ Châu Tuệ giết chết chính con đẻ của mình.

Không phải là thù hận đơn thuần, mà bắt nguồn từ sự chuyển dời nỗi sợ hãi về quá khứ, cùng với sự tuyệt vọng trước thảm họa tàn khốc ở tương lai.

Trương Vũ sắp mãn hạn tù, hệt như thanh gươm Damocles treo lơ lửng trên đầu bà.

Mà Cố Tinh, đứa con trai giống “ác quỷ” như đúc này, chính là ngòi nổ của thanh kiếm đó.

 

Chỉ cần Cố Tinh còn tồn tại một ngày, bà sẽ vĩnh viễn không thể thoát khỏi cái bóng của Trương Vũ.

Chỉ cần Cố Tinh còn tồn tại một ngày, gia đình hạnh phúc mà bà đang có hiện tại có thể bị hủy hoại bất cứ lúc nào.

Vậy nên, bà phải nhổ bỏ cái “ngòi nổ” này.

Vào đêm Lễ Tình nhân đó, khi Cố Vĩ dùng đóa hoa hồng để bày tỏ tình yêu với bà, thứ bà cảm nhận được, có lẽ không phải là hạnh phúc, mà là nỗi sợ hãi tột cùng trước nguy cơ sắp mất đi tất cả.

Chính nỗi sợ hãi đó cuối cùng đã đè bẹp lý trí của bà, khiến bà ra tay tàn độc với chính con đẻ của mình.

“Cô Châu Lị,” giọng Đội trưởng Lý mang theo một tia mệt mỏi, “Câu hỏi cuối cùng.”

“Em gái cô – Châu Tuệ, có món đồ nào mà cô biết, nhưng có thể chúng tôi chưa phát hiện ra không?”

Châu Lị suy nghĩ rất lâu rồi lắc đầu.

“Năm đó khi chạy trốn, nó gần như không mang theo thứ gì.”

“Đồ cũ, nó đều vứt bỏ cả rồi, nó bảo muốn đoạn tuyệt với quá khứ.”

“À đúng rồi,” Dì chợt nhớ ra điều gì đó, “Có một món đồ mà nó vẫn luôn giữ lại.”

“Là chiếc vòng tay bạc mà Trương Vũ tặng lúc nó và hắn kết hôn.”

“Chiếc vòng tay đó rất đỗi bình thường, chẳng có giá trị gì mấy, nhưng không hiểu sao nó luôn giữ lại không vứt đi.”

“Nó bảo, nó phải giữ lại, để luôn nhắc nhở bản thân rằng, người đàn ông đó đáng sợ đến mức nào, nhắc nhở bản thân rằng, cuộc sống hiện tại kiếm được khó khăn ra sao.”

Mắt Đội trưởng Lý lập tức sáng rực lên.

Chú lập tức nhấc bộ đàm.

“Tổ vật chứng! Lập tức tiến hành khám xét lần hai đối với đồ dùng cá nhân của Châu Tuệ!”

“Mục tiêu trọng điểm: một chiếc vòng tay bạc!”

“Tìm thấy nó thì đưa ngay đến phòng kỹ thuật! Tôi muốn biết ngoài dấu vân tay của Châu Tuệ, trên đó còn có của ai nữa!”

 

ĐỌC TIẾP CHƯƠNG 6 TẠI ĐÂY: https://tieuhoadan.site/truyen/anh-trai-toi-o-trong-tu?utm_source=pageD

Chương trước
Loading...