BA NGÀN SỢI TÓC RƠI, VƯƠNG GIA HỐI HẬN PHÁT ĐIÊN
Chương 1
Ta gả cho hắn mười năm. Chín năm đầu, hắn gọi ta là "A Dao", nói ta là người vợ/thê duy nhất trong đời này của hắn.
Năm thứ mười, trước mặt bá quan văn võ, hắn lạnh lùng mở miệng: "Cạo tóc đi tu, vĩnh viễn không gặp lại."
Ta không khóc, không cầu xin, chỉ lặng lẽ nhìn hắn.
Chiếc kéo hạ xuống, ba ngàn sợi tóc rơi đầy đất.
Ta buông dao cạo, nhìn người xa lạ trong gương rồi nói: "Vương gia, từ nay về sau, thanh đăng cổ Phật, giữa chúng ta không còn liên quan."
Hắn sững lại, dường như đang chờ ta giống như trước kia quỳ xuống cầu xin.
Khoảnh khắc ta xoay người, cánh cổng am ni phía sau chậm rãi khép lại.
Từ đó về sau, không còn ai gặp lại người phụ nữ tên A Dao nữa.
01
Trong điện Kim Loan, hương đàn lạnh lẽo như sắt.
Ta quỳ trên nền gạch lạnh băng, lắng nghe từng nhịp hô hấp của bá quan.
Mười năm rồi.
Ta gả cho Tiêu Huyền đã mười năm.
Khi hắn còn là thế tử của Trấn Bắc Vương, giữa trời tuyết mênh mông, hắn đã cõng ta – khi ấy đang đông cứng giữa đống x /ác ch /ết – mang đi.
Hắn nói: "A Dao, đừng sợ, ta đưa nàng về nhà."
Sau này, hắn trở thành Nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã.
Hắn nắm tay ta, dưới gốc cây hợp hoan trong vương phủ mà hứa rằng: "A Dao, nàng là người vợ duy nhất trong đời này của Tiêu Huyền ta."
Chín năm đầu, hắn vẫn luôn gọi ta như vậy.
Thân mật, dịu dàng, như thể ta là bảo vật hắn nâng niu trong lòng bàn tay.
Năm thứ mười, chính là hôm nay.
Hắn ngồi trên bảo tọa Nhiếp chính vương cao cao tại thượng, từ trên cao nhìn xuống ta.
Ánh mắt ấy, xa lạ và lạnh lẽo đến mức ta chưa từng thấy bao giờ.
Bên cạnh hắn đứng một nữ tử kiều diễm mặc váy lụa hồng, Liễu Oanh Oanh.
Thiên kim của Binh bộ Thượng thư, đệ nhất mỹ nhân kinh thành.
Trong ánh mắt Liễu Oanh Oanh là sự đắc ý và khiêu khích không hề che giấu.
Ta cúi đầu, không nhìn nàng ta.
Trong mắt ta, chỉ có Tiêu Huyền.
Cuối cùng hắn cũng mở miệng.
Thanh âm không lớn, nhưng lại như chiếc búa nặng nề nện vào tim mỗi người.
"Thẩm thị, vô đức vô tài, bản tính hay ghen, mười năm không sinh được con nối dõi."
Từng chữ từng chữ, đều như lưỡi dao.
Cắt vào người ta.
Ta không nhúc nhích, sống lưng vẫn thẳng tắp.
Tiêu Huyền dừng lại một chút, dường như đang chờ phản ứng của ta.
Chờ ta giống như trước kia, mỗi khi chịu uất ức thì đỏ hoe mắt, níu tay áo hắn nhỏ giọng biện bạch.
Nhưng ta không làm vậy.
Hốc mắt ta khô ráo, trái tim đã lạnh.
Thấy ta không có phản ứng, sự mất kiên nhẫn thoáng hiện trong mắt hắn.
"Kể từ hôm nay, phế bỏ vị trí Nhiếp chính vương phi."
Cả triều văn võ, lặng ngắt như tờ.
Ta thậm chí còn nghe được tiếng cười khẽ đầy đắc ý của Liễu Oanh Oanh, dù nàng ta đã cố kìm nén.
Thanh âm lạnh lẽo của Tiêu Huyền lại vang lên, mang theo uy nghiêm không cho phép ai phản bác.
"Cạo tóc đi tu, đến Tĩnh Tâm am ngoài thành, vì Đại Hạ cầu phúc."
Hắn dừng lại một chút rồi thốt ra tám chữ cuối cùng.
"Thanh đăng cổ Phật, vĩnh viễn không gặp lại."
Cuối cùng ta cũng ngẩng đầu lên.
Lặng lẽ nhìn hắn.
Gương mặt ấy, vẫn là gương mặt ta đã yêu suốt mười năm.
Mày kiếm mắt sao, tuấn tú vô song.
Nhưng trong đôi mắt từng chỉ chứa đựng sự dịu dàng dành cho ta ấy, lúc này chỉ còn lại sự lạnh lẽo của quyền lực và nỗi chán ghét.
Ta bỗng nhiên bật cười.
Một nụ cười rất khẽ, rất khẽ.
Hắn thấy ta cười thì lập tức nhíu chặt mày.
Dường như phản ứng của ta đã vượt khỏi sự kiểm soát của hắn.
"Nàng không cầu xin ta sao?" Hắn hỏi.
Ta hỏi ngược lại hắn: "Cầu xin ngài, có ích sao?"
Hắn nghẹn lời.
Ta chậm rãi đứng dậy, ánh mắt lướt qua Liễu Oanh Oanh bên cạnh hắn, cuối cùng vẫn dừng lại trên gương mặt hắn.
"Vương gia," ta bình tĩnh nói, "mười năm phu thê, là ân nghĩa cũng được, là oán hận cũng vậy, hôm nay coi như kết thúc tất cả."
"Ta, Thẩm Dao, chấp nhận."
Ta nhìn hắn, từng chữ từng chữ rõ ràng nói ra.
"Xin vương gia ban cho ta một chiếc kéo."
Đồng tử của Tiêu Huyền bỗng co rút lại.
Hắn nhìn chằm chằm vào ta, như thể không còn nhận ra ta nữa.
Cả triều văn võ càng đồng loạt hít vào một hơi lạnh.
Bọn họ đều cho rằng ta sẽ khóc, sẽ làm loạn, sẽ ôm chân hắn cầu xin hắn đừng làm vậy.
Giống như tất cả những nữ nhân bị phu quân ruồng bỏ khác.
Nhưng ta lại không.
Sự đắc ý trên gương mặt Liễu Oanh Oanh cũng đông cứng lại.
Có lẽ nàng ta không ngờ rằng vở kịch làm nhục mà nàng ta đã dày công chuẩn bị lại phát triển theo hướng này.
Một tên thái giám run rẩy bưng tới một chiếc khay.
Trên khay là một chiếc kéo sắc bén, dưới ánh sáng trong đại điện, lóe lên thứ hàn quang lạnh lẽo.
Ta cầm lấy chiếc kéo.
Cảm giác lạnh buốt truyền từ đầu ngón tay, trong chớp mắt lan khắp tứ chi bách hài.
Ta không nhìn Tiêu Huyền thêm lần nào nữa.
Ta giơ chiếc kéo lên, hướng về mái tóc dài đen nhánh của mình.
Hắn từng nói mái tóc này của ta còn đen mượt hơn cả tấm gấm thượng hạng.
Hắn từng thì thầm bên tai ta rằng: A Dao, hãy giữ mái tóc dài này vì ta, được không?
Được chứ.
Ta đã vì hắn mà giữ suốt mười năm.
Giờ đây, cũng nên trả lại cho hắn rồi.
"Xoẹt."
Lọn tóc đầu tiên rơi xuống khỏi vai ta.
Nhẹ bẫng, như một chiếc lá khô.
Thân thể Tiêu Huyền rõ ràng khựng lại trong khoảnh khắc.
" Xoẹt, xoẹt."
Âm thanh chiếc kéo khép mở trở thành thanh âm duy nhất trong điện Kim Loan.
Dứt khoát, gọn gàng.
Không có nửa phần do dự.
Ba ngàn sợi tóc đen như dòng thác đen, lả tả rơi xuống dưới chân ta.
Chẳng mấy chốc, trên mặt đất đã phủ kín một lớp dày.
Đó là mười năm của ta.
Là tình yêu của ta, là si mê của ta, là tất cả hy vọng cùng tuyệt vọng của ta.
Lưỡi kéo lạnh lẽo áp sát da đầu ta.
Nhát cuối cùng.
Ta nhắm mắt lại.
Khi mở ra lần nữa, trong mắt chỉ còn một mảnh thanh tỉnh.
Ta ném chiếc kéo xuống, nó rơi trên nền gạch phát ra một tiếng vang thanh thúy.
Trong đại điện tĩnh mịch này, âm thanh ấy càng trở nên chói tai.
Ta nhìn mái tóc đứt đoạn trên đất, sau đó ngẩng đầu nhìn hắn.
Trên gương mặt Tiêu Huyền là một loại cảm xúc ta không hiểu được, pha trộn giữa kinh ngạc, sững sờ, thậm chí còn có một tia… hoảng loạn.
02
Ta nhìn hắn.
Sự kinh ngạc trong mắt hắn, không hề che giấu.
Hắn đại khái cho rằng, ta sẽ dùng chiếc kéo này, đ /âm về phía hắn, hoặc đ /âm về phía chính mình.
Dùng một màn m /áu m /e thảm liệt, để tố cáo sự vô tình của hắn.
Nhưng ta không.
Ta chỉ là, cắt mái tóc của mình.
Cũng cắt đứt giữa chúng ta, tất cả mọi tình phận.
“Vương gia.”
Ta mở miệng, thanh âm bình tĩnh đến mức giống như một vũng nước ch /ết.
“Như ngài mong muốn.”
Hắn không nói gì, chỉ mím chặt môi, nhìn ta.
Nhìn đỉnh đầu đã trọc của ta, nhìn gương mặt xa lạ của ta.
Sắc mặt Liễu Oanh Oanh lúc này đã từ đỏ chuyển sang trắng.
Chiến thắng mà nàng ta dày công sắp đặt, lúc này nhìn lại, lại giống như một vở hài kịch lố bịch.
Mà nàng ta, chính là kẻ hề nhảy nhót trong vở kịch đó.
Ta không còn để ý đến bọn họ nữa.
Ta xoay người, từng bước từng bước, đi ra ngoài đại điện.
Không quay đầu.
Mỗi một bước, đều giống như đang giẫm lên tàn tích của mười năm ấy.
Đau, nhưng càng nhiều hơn là sự giải thoát.
Sau lưng, là sự tĩnh lặng giống như c /hết.
Cho đến khi bóng dáng ta sắp biến mất nơi cửa điện.
Thanh âm Tiêu Huyền đang cố nén lửa giận, cuối cùng cũng vang lên.
“Thẩm Dao, đứng lại cho ta!”
Bước chân ta không hề dừng lại.
Kể từ khoảnh khắc hắn gọi ta là “Thẩm thị”, thì A Dao sẽ vì hắn mà dừng bước kia, đã sớm ch /ết rồi.
Bước ra khỏi đại điện.
Ánh mặt trời bên ngoài, có chút chói mắt.
Một tiểu thái giám vội vàng chạy theo, trên tay bưng một bộ ni bào màu xám.
“Thẩm… thí chủ, đây là thứ vương gia phân phó.”
Hắn không dám nhìn ta, giọng nói cũng run rẩy.
Ta nhận lấy, nói một tiếng “đa tạ”.
Sau đó, ngay dưới hành lang cung điện này, trước ánh mắt hoặc thương hại hoặc khinh miệt của toàn bộ cung nhân, ta cởi xuống bộ vương phi chính phục hoa lệ trên người, thay vào bộ tăng y vải thô kia.
Không có lấy một tia lưu luyến.
Con đường xuất cung rất dài.
Ta đi rất vững.
Ngoài cổng cung, một chiếc xe ngựa đơn sơ đã chờ sẵn ở đó.
Là để đưa ta đến Tĩnh Tâm am.
Ta bước lên xe ngựa, xa phu vung roi, xe ngựa liền phát ra tiếng kẽo kẹt rồi chuyển động.
Ta không vén rèm xe lên, nhìn lại thêm lần nào nữa vương phủ nơi ta đã sống mười năm, cũng không nhìn lại tòa hoàng cung nguy nga kia.
Tĩnh Tâm am.
Nằm trên một ngọn núi hoang cách thành ba mươi dặm.
Ra khỏi thành, con đường bắt đầu trở nên xóc nảy.
Nhưng trái tim ta, lại bình tĩnh chưa từng có.
Xe ngựa đi gần hai canh giờ, cuối cùng cũng dừng lại.
Thanh âm của xa phu vang lên bên ngoài:
“Thí chủ, đến rồi.”
Ta xuống xe.
Trước mắt, là một tòa ni am đã xuống cấp.
Cánh sơn môn màu chu sa đã loang lổ đến mức không còn nhìn ra màu sắc ban đầu.
Trên tấm biển, ba chữ Tĩnh Tâm am cũng phủ đầy bụi.
Nơi này, chính là chốn quy túc cho quãng đời còn lại của ta.
Ta xách vạt áo, bước lên từng bậc đá.
Vừa đi đến trước sơn môn, cánh cửa cũ kỹ kia liền “kẽo kẹt” một tiếng, từ bên trong mở ra.
Một ni cô già đứng ở cửa.
Bà nhìn qua đã rất cao tuổi, nếp nhăn trên mặt giống như bị dao khắc thành.
Nhưng đôi mắt kia, lại sáng lạ thường.
Giống như có thể nhìn thấu lòng người.
Bà chắp tay hành một lễ Phật với ta.
“Thí chủ, trần duyên đã dứt, mới thấy được bản tâm.”
Ta hoàn lễ, không nói gì.
Bà nghiêng người sang một bên, để ta đi vào.
Ta bước qua ngưỡng cửa.
Sau lưng, đột nhiên truyền tới một tràng tiếng vó ngựa dồn dập.
Ta theo bản năng quay đầu lại.
Là Tiêu Huyền.
Hắn cưỡi ngựa, một đường đuổi tới tận đây.
Sắc mặt hắn rất kém, môi mím chặt, ánh mắt phức tạp nhìn ta.
“A Dao.”
Hắn gọi ta.
Cách nhiều ngày như vậy, ta lại một lần nữa nghe thấy cách xưng hô này.
Chỉ cảm thấy vô cùng châm biếm.
Ta không đáp.
Hắn xoay người xuống ngựa, mấy bước đã đi tới trước mặt ta.
“Nàng nhất định phải làm như vậy sao?”
Hắn chất vấn ta, trong giọng nói mang theo một tia nôn nóng mà chính hắn cũng chưa từng nhận ra.
“Vương gia,” ta nhìn hắn, bình tĩnh nói, “đây chẳng phải chính là điều ngài muốn sao?”
“Ta…”
Hắn lại một lần nữa bị ta chặn họng.
Phải vậy.
Đây chẳng phải chính là điều hắn muốn sao?
Kéo ta từ vị trí vương phi cao cao tại thượng xuống, hung hăng đạp ta vào ‘bùn đất’.
Để ta trở thành trò cười của cả thiên hạ.
Hiện tại, hắn còn đuổi tới tận đây, lại là vì cái gì?
Đến xem ta có bao nhiêu chật vật sao?
“Đi theo ta trở về.”
Hắn đột nhiên đưa tay ra, muốn kéo ta.
Ta lùi lại một bước, tránh đi.
Bàn tay hắn, cứng đờ giữa không trung.
Sắc mặt trong nháy mắt trở nên khó coi đến cực điểm.
“Thẩm Dao, đừng thử thách sự kiên nhẫn của ta.”
Ta nhìn hắn, khẽ lắc đầu.
“Vương gia, gương đã vỡ rồi, còn có thể lành lại sao?”
“Nước đã hắt đi rồi, còn có thể thu lại sao?”
“Lòng người đã ch /ết rồi, còn có thể sống lại sao?”
Ta nhìn hắn, từng chữ từng chữ hỏi.
Sắc mặt hắn, từng chút từng chút trắng bệch đi.
Ta không nhìn hắn nữa, xoay người, khẽ cúi đầu với vị sư thái già bên cạnh.
“Sư thái, xin đóng cửa.”
Sư thái nhìn ta một cái, lại nhìn Tiêu Huyền đang đứng ngoài cửa với sắc mặt xanh mét.
Bà không nói gì, chỉ đưa bàn tay gầy guộc ra, chậm rãi kéo cánh sơn môn nặng nề kia lại.
“Kẽo kẹt—”
“Rầm!”
Cánh sơn môn, ngay trước mặt Tiêu Huyền, hoàn toàn đóng lại.
Đem ta và hắn, ngăn cách thành hai thế giới.
Bên ngoài cửa, truyền tới tiếng gầm giận dữ vì tức tối của hắn.
“Thẩm Dao! Nàng dám!”
Ta nhắm mắt lại, đem toàn bộ âm thanh, đóng lại ngoài cánh cửa trái tim.
Vĩnh biệt, Tiêu Huyền.
Vĩnh biệt, A Dao.
Từ nay về sau, trên đời này, sẽ không còn Nhiếp chính vương phi Thẩm Dao nữa.
Chỉ còn một ni cô nơi Tĩnh Tâm am.
03
Cuộc sống trong am, thanh đạm, lại tĩnh lặng.
Ta được sắp xếp ở trong một gian thiền phòng hẻo lánh nhất.
Căn phòng rất nhỏ.
Chỉ có một chiếc giường gỗ cứng, một chiếc bàn cũ kỹ, và một ngọn đèn dầu leo lét.
Ngoài cửa sổ, là những chiếc lá vàng úa, cùng dãy núi xa tĩnh mịch.
So với vương phủ điêu lương họa đống, gấm vóc mỹ thực, quả thực giống như đã cách một đời.
Nhưng trái tim ta, lại rất an tĩnh.
Đêm đầu tiên vào am, ta ngủ rất ngon.
Mười năm qua, chưa từng có giấc ngủ nào tốt đến vậy.
Không ác mộng.
Không giật mình tỉnh giấc.
Ngày hôm sau, ta dậy rất sớm.
Trời còn chưa sáng, ta đã theo các sư thái trong am cùng làm buổi công khóa sáng.
Tụng kinh, tĩnh tọa.
Vị sư thái già kia, cũng chính là trụ trì của Tĩnh Tâm am, pháp hiệu Liễu Trần.
Bà không để ta làm việc nặng, chỉ để ta mỗi ngày phụ trách quét dọn Tàng Kinh các.
Trong Tàng Kinh các, đều là những bộ kinh Phật phủ đầy bụi.
Mỗi ngày ta ở trong đó lau kệ sách, chỉnh lý kinh quyển.
Thời gian, cứ như vậy từng ngày từng ngày trôi qua.
Tiêu Huyền không còn đến nữa.
Thế giới dưới chân núi, dường như cũng hoàn toàn quên mất ta.
Thỉnh thoảng, có thể nghe những tiểu ni cô xuống núi mua đồ nhắc tới vài chuyện trong kinh thành.
Nói rằng Nhiếp chính vương, sắp nghênh cưới tiểu thư Liễu gia làm tân vương phi.
Hôn kỳ, được định vào tháng sau.
Nói rằng vì hôn sự này, vương gia đã bỏ ra số tiền khổng lồ, chuẩn bị mười dặm hồng trang, phong quang vô hạn.
Khi nói những lời này, các tiểu ni cô đều sẽ cẩn thận liếc nhìn ta một cái.
Sợ ta sẽ đau lòng.
Nhưng ta, chỉ khẽ mỉm cười.
Trong lòng, không gợn một tia sóng.
Trái tim ta, sớm đã ch /ết ở Kim Loan điện rồi.
Hiện giờ trong thân xác này, chẳng qua chỉ còn lại một linh hồn khác A Dao ‘đã chết’.
Cùng Tiêu Huyền, cùng hồng trần, không còn bất cứ liên quan nào nữa.
Đêm hôm đó, ta giống như thường ngày, ở trong Tàng Kinh các chỉnh lý kinh thư.
Đêm đã rất khuya.
Chỉ có một ngọn đèn dầu bầu bạn với ta.
Sư thái Liễu Trần bước vào.
Trong tay bà cầm một chiếc hộp gỗ chỉ lớn bằng lòng bàn tay.
Kiểu dáng chiếc hộp đã rất cũ.
Trên đó khắc một đóa hoa sen mà ta không nhận ra.
“Liễu Nguyệt.”
Đó là pháp danh sư thái ban cho ta, thay cho cái tên A Dao, cũng thay cho cái tên Thẩm Dao.
Bà gọi ta.
Ta đặt kinh quyển trong tay xuống, đứng dậy.
“Sư thái.”
Bà đưa chiếc hộp cho ta.
“Đây là thứ năm đó mẫu thân con để lại.”
Ta sững người.
Mẫu thân của ta?
"T/iêu M/eo cổ phong"
Mẫu thân ta, khi ta còn rất nhỏ đã qua đời.
Bà xuất thân từ một gia đình thương hộ nhỏ ở Giang Nam, thân thể yếu ớt nhiều bệnh.
Ta chỉ mơ hồ nhớ rằng, bà rất dịu dàng, trên người luôn có một mùi thuốc nhàn nhạt.
Bà sao lại có đồ để lại ở nơi này?
“Mẫu thân ta… từng đến đây sao?”
Ta nhận lấy chiếc hộp, giọng nói có chút run rẩy.
Sư thái Liễu Trần gật đầu.
“Hai mươi năm trước, mẫu thân con từng ở đây, mang tóc tu hành trong ba tháng.”
Trái tim ta chấn động dữ dội.
Chuyện này, ta chưa từng nghe phụ thân nhắc tới.
“Vì sao bà ấy…”
“Đó là trần duyên của bà ấy, ta không tiện nói nhiều.” Sư thái lắc đầu, “Trước khi rời đi, bà ấy để lại chiếc hộp này, nói rằng nếu sau này nữ nhi của bà có duyên tới đây, thì hãy giao vật này cho nàng.”
Ta nhìn chiếc hộp trong tay, nhất thời tâm loạn như tơ.
Sư thái lại nói:
“Bà ấy nói, nếu cả đời con thuận lợi, bình an vui vẻ, thì vĩnh viễn không cần mở chiếc hộp này.”
“Nhưng nếu… con đã đi đến bước đường cùng.”
Bà nhìn ta, trong mắt mang theo một tia thương xót.
“Vậy thì hãy mở nó ra, có lẽ nó có thể chỉ cho con một con đường sáng.”
Nói xong, bà liền xoay người rời đi.
Chỉ để lại một mình ta, cùng chiếc hộp thần bí này.
Bước đường cùng.
Hiện tại ta, chẳng phải chính là đã đi đến bước đường cùng sao?
Bị người mình yêu thương nhất, vứt bỏ như giày rách.
Bị chốn hồng trần thế tục này, hoàn toàn ruồng bỏ.
Ta vuốt ve hoa văn hoa sen trên chiếc hộp.
Trong lòng, có một thanh âm đang nói với ta.
Mở nó ra.
Ta hít sâu một hơi, dùng bàn tay hơi run, mở nắp hộp.
Bên trong chiếc hộp, không có vàng bạc châu báu, cũng không có bí tịch võ công.
Chỉ có một tờ giấy đã ngả vàng.
Và một tấm thiết lệnh màu đen, khắc những hoa văn phức tạp.
Ta cầm tờ giấy lên trước.
Trên đó, là nét chữ thanh tú của mẫu thân.
“Ái nữ A Dao thân khải.”
“Khi con đọc được phong thư này, e rằng đã ở trong tuyệt cảnh.”
“Mẫu thân vô năng, không thể bảo hộ con cả đời chu toàn.”
“Tấm thiết lệnh này, tên là Huyền Thiết lệnh, là vật của Vân gia ta.”
“Người nắm giữ lệnh này, có thể gặp gia chủ Vân gia ở Giang Nam.”
“Vân gia, sẽ trở thành chỗ dựa cuối cùng của con.”
Cuối thư, còn có một dòng chữ nhỏ.
“Nhất định phải nhớ, tuyệt đối không được… lại dễ dàng tin tưởng nam nhân.”
Ta cầm lá thư, tay run dữ dội.
Vân gia?
Giang Nam Vân gia?
Ta chưa từng nghe qua.
Nhà ngoại của mẫu thân, chẳng phải họ Lâm sao?
Rốt cuộc chuyện này là thế nào?
Còn cả tấm Huyền Thiết lệnh này.
Nhìn qua, bình thường không có gì đặc biệt.
Thật sự có năng lực lớn như vậy sao?
Ta siết chặt lá thư và tấm thiết lệnh trong tay.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng như nước, chiếu vào Tàng Kinh các thanh lãnh.
Trong lòng ta lại dấy lên sóng gió ngập trời.
Một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới mà ta chưa từng tiếp xúc, dường như đang chậm rãi mở ra cánh cửa trước mắt ta.
04
Đêm, càng lúc càng sâu.
Ta đặt lá thư và Huyền Thiết lệnh trở lại chiếc hộp gỗ.
Sau đó, cất kỹ trong người.
Những thứ mẫu thân để lại, vừa mang đến cho ta chấn động vô tận, cũng cho ta một tia ánh sáng le lói giữa bóng tối.
Vân gia.
Giang Nam, Vân gia.
Ta lặp đi lặp lại hai chữ này trong lòng.
Đây là một danh xưng hoàn toàn xa lạ, nhưng vào lúc này, lại trở thành cọng rơm cứu m/ạng duy nhất của ta.
Lá thư của mẫu thân, từng chữ như nhuốm m /áu.
Đặc biệt là câu cuối cùng, “nhất định phải nhớ, tuyệt đối không được lại tin tưởng nam nhân”.
Đây là lời cảnh tỉnh đ/au đớn nhất mà bà dùng chính cuộc đời mình để để lại cho ta.
Ta nhắm mắt lại.
Gương mặt lạnh lùng của Tiêu Huyền lại hiện lên trước mắt ta.
Hắn từng là ánh sáng duy nhất trong sinh mệnh ta.
Mà giờ đây, chính ánh sáng ấy lại tự tay đẩy ta xuống vực sâu vạn trượng.
Trong lòng lại bắt đầu âm ỉ đau.
Nhưng ta biết, ta không thể tiếp tục chìm đắm trong quá khứ nữa.
Thẩm Dao đã ch /ết rồi.
Ch /ết ở Kim Loan điện, ch /ết trong câu “vĩnh viễn không gặp lại” của hắn.
Người còn sống, là Liễu Nguyệt.
Không, cũng không chỉ là Liễu Nguyệt.
Mà là Thẩm Dao sắp đi tìm cuộc đời mới của mình.
Ta nhất định phải rời khỏi nơi này.
Đến Giang Nam, đi tìm Vân gia.
Không chỉ vì bản thân ta, cũng là để giải khai bí ẩn trên người mẫu thân.
Vì sao bà phải đến Giang Nam? Vì sao lại đến Tĩnh Tâm am mang tóc tu hành?
Vân gia và Thẩm gia chúng ta, rốt cuộc có quan hệ gì?
Phụ thân có biết tất cả những chuyện này không?
Vô số nghi vấn, giống như dây leo, quấn chặt lấy trái tim ta.
Ta mở mắt ra, trong mắt không còn mê mang, chỉ còn lại sự kiên định.
Ngày hôm sau, ta tìm đến sư thái Liễu Trần.
Bà đang ở trong thiền viện, cắt tỉa một cây bồ đề đã khô héo.
Thấy ta đến, bà đặt cây kéo trong tay xuống, chắp tay.
“Con đã quyết định rồi?”
Ánh mắt bà, dường như đã sớm nhìn thấu tất cả.
Ta gật đầu, không hề giấu giếm.
Ta đem chuyện về lá thư của mẫu thân và Huyền Thiết lệnh, toàn bộ nói cho bà biết.
Ta cần sự giúp đỡ của bà.
Trên ngọn núi này, bà là người duy nhất có thể giúp ta.
Sư thái Liễu Trần nghe xong, khẽ thở dài một tiếng.
“Đã hai mươi năm rồi.”
Bà nhìn về phía xa, ánh mắt sâu thẳm.
“Cuối cùng… ta vẫn đợi được ngày này.”
“Sư thái, người biết Vân gia sao?” ta vội vàng hỏi.
Bà lắc đầu.
“Ta không biết.”
“Ta chỉ biết, năm đó khi mẫu thân con rời đi, bà ấy rất không yên lòng.”
“Bà ấy nói, cả đời này của bà, có quá nhiều chuyện không thể tự quyết.”
“Bà sợ nữ nhi của mình sẽ đi lại con đường cũ của bà.”
Trái tim ta hung hăng co thắt lại.
“Sư thái, xin người giúp ta.”
Ta quỳ xuống trước mặt bà.
“Ta muốn đến Giang Nam, ta muốn điều tra rõ chân tướng tất cả.”
“Ta muốn sống tiếp.”
Sư thái Liễu Trần không lập tức đỡ ta dậy.
Bà chỉ lặng lẽ nhìn ta.
Nhìn rất lâu, rất lâu.
Lâu đến mức ta tưởng rằng bà sẽ từ chối.
Bà mới chậm rãi mở miệng.
“Đứa trẻ si ngốc, con có biết, chuyến đi này của con chẳng khác nào cầu da hổ, bước vào hang rồng ổ cọp.”
“Thế lực của Nhiếp chính vương phủ trải khắp thiên hạ.”
“Con muốn rời đi ngay dưới mí mắt hắn, khó như lên trời.”
Ta ngẩng đầu, đón lấy ánh mắt bà.
“Con biết.”
“Nhưng con không sợ.”
“So với việc ở lại nơi này, thanh đăng cổ Phật, kết thúc quãng đời còn lại, con càng muốn tự mình giành lấy một con đường sống.”
Giọng ta không lớn, nhưng vô cùng kiên định.
Đó là lần đầu tiên sau mười năm chịu đựng, ta lên tiếng vì chính mình.
Trong mắt sư thái Liễu Trần thoáng qua một tia tán thưởng.
“Được.”
“Quả không hổ là nữ nhi của bà ấy.”
Cuối cùng bà cũng đưa tay ra, đỡ ta dậy.
“Ba ngày sau là đêm trăng tròn, cũng là ngày trong am xuống núi mua đồ.”
“Đến lúc đó, sơn môn sẽ mở trong thời gian ngắn, phòng thủ cũng sẽ lỏng hơn một chút.”
“Sau núi có một con đường nhỏ, rất ít người biết, có thể tránh được lính gác ở chính môn, đi thẳng xuống chân núi.”
Bà từ trong ngực lấy ra một bọc vải nhỏ, cùng một ống trúc.
“Trong này là một ít bạc vụn, cùng một tấm bản đồ đơn giản.”
“Trên bản đồ đã đánh dấu đường thủy đi Giang Nam.”
“Đi đường thủy, có thể tránh được phần lớn sự kiểm tra trên quan đạo.”
“Trong ống trúc là một ít nước và lương khô, đủ để con chống đỡ tới bến thuyền đầu tiên.”
Ta nhận lấy bọc vải và ống trúc, chỉ cảm thấy nặng tựa ngàn cân.
“Sư thái…”
Hốc mắt ta hơi ươn ướt.
Trong thế giới lạnh lẽo này, bà là người duy nhất đưa tay giúp ta.
“Không cần cảm tạ ta.”
Sư thái Liễu Trần lắc đầu.
“Ta chỉ là trả lại một phần ân tình cho mẫu thân con.”
“Chuyến đi này của con, vạn sự phải cẩn thận.”
“Hãy nhớ, bước ra khỏi cánh cửa này, con không còn là Liễu Nguyệt, cũng càng không phải Nhiếp chính vương phi.”
“Con chỉ là một nữ tử bình thường muốn về Giang Nam tìm thân nhân.”
Ta gật đầu thật mạnh.
“Con hiểu.”
Ba ngày tiếp theo, mỗi ngày với ta dài như một năm.
Bề ngoài, ta vẫn như thường ngày quét dọn Tàng Kinh các, tụng kinh, tĩnh tọa.
Nhưng trong lòng, lại không ngừng diễn lại lộ tuyến và từng chi tiết chạy trốn.
Ta lặng lẽ sửa nhỏ bộ ni bào màu xám kia một chút, để nó trông giống một bộ y phục vải thô bình thường hơn.
Ta dùng vải buộc chặt chiếc hộp gỗ mẫu thân để lại trước ngực.
Bên trong đó, chứa quá khứ của ta, cũng là tương lai duy nhất của ta.
Đêm thứ ba.
Ánh trăng lại tròn và sáng.
Giống như một con mắt khổng lồ, lạnh lẽo nhìn xuống nhân gian.
Giờ Tý, vạn vật tĩnh lặng.
Ta thay bộ y phục đã sửa, mang theo những thứ sư thái đưa, lặng lẽ rời khỏi thiền phòng.
Gió đêm rất lạnh, thổi khiến ta run lên từng cơn.
Ta làm theo chỉ dẫn của sư thái, tránh những tăng nhân tuần tra, lần mò tới hậu sơn.
Sau núi là một rừng trúc rậm rạp.
Dưới ánh trăng, bóng trúc lay động, giống như vô số quỷ ảnh.
Trong lòng ta sợ hãi, nhưng bước chân lại không dám dừng.
Cuối cùng ta cũng tìm được con đường nhỏ mà sư thái nói.
Nó bị che khuất sau một bụi gai, vô cùng kín đáo.
Ta vạch bụi gai ra, tay bị cứa ra mấy vết rách chảy m /áu, cũng không để tâm đến đau đớn.
Con đường rất hẹp.
Rất dốc.
Ta bước cao bước thấp đi xuống, mấy lần suýt nữa thì ngã.
Đi khoảng nửa canh giờ, cuối cùng ta cũng nhìn thấy quan đạo dưới chân núi.
Ta đã thành công.
Ta đã trốn thoát rồi.
Ta quay đầu, nhìn lại ngôi ni am tĩnh lặng trên núi.
Trong lòng, nói lời từ biệt cuối cùng với nó, với sư thái Liễu Trần.
Sau đó, ta xoay người, không ngoảnh lại, chạy thẳng về phía bến thuyền được đánh dấu trên bản đồ.
Bóng đêm, chính là lớp ngụy trang của ta.
Sau lưng, là chiếc lồng giam mà Tiêu Huyền đã dựng lên cho ta.
Trước mặt, là Giang Nam xa lạ, đầy nguy hiểm, nhưng cũng đầy hy vọng.
05
Màn đêm đen đặc như mực.
Ta không dám đi quan đạo, chỉ có thể chạy hết sức trên con đường nhỏ bên cạnh.
Đường núi gập ghềnh, chân ta rất nhanh đã bị mài rách.
Mỗi bước đi, đều như giẫm trên lưỡi dao.
Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng ta.
Nhưng ta không dám dừng.
Ta sợ phía sau sẽ có truy binh.
Sợ gương mặt tức giận của Tiêu Huyền sẽ đột nhiên xuất hiện trước mặt ta.
Ta chạy suốt một đêm.
Cho đến khi chân trời hiện lên sắc trắng của bình minh, ta mới cuối cùng nhìn thấy bến thuyền nhỏ được đánh dấu trên bản đồ.
Đó là một bến đò hoang rất nhỏ.
Chỉ có một chiếc ô bồng thuyền, lẻ loi đậu bên bờ.
Một người lái đò đội nón lá, đang dựa vào mũi thuyền ngủ gật.
Ta bước tới, dùng giọng khàn khàn hỏi:
“Thuyền gia, có phải đi Giang Châu không?”
Giang Châu là tòa thành lớn đầu tiên bước vào địa giới Giang Nam.
Người lái đò ngẩng đầu, lộ ra gương mặt phong sương.
Ông ta đánh giá ta một chút rồi gật đầu.
“Phải, cô nương muốn qua sông sao?”
“Vâng.”
“Tiền thuyền, năm mươi văn.”
Ta lấy bạc vụn trong người ra, đưa cho ông.
Ông nhận bạc, cân thử một chút rồi cho ta lên thuyền.
Chiếc ô bồng thuyền chậm rãi rời khỏi bờ.
Ta ngồi trong khoang thuyền, nhìn cảnh vật ven bờ ngày càng xa.
Trái tim ta cuối cùng cũng có được một chút yên ổn.
Ta quá mệt.
Dựa vào khoang thuyền, rất nhanh đã thiếp đi.
Không biết đã ngủ bao lâu.
Ta bị một trận tiếng người ồn ào đánh thức.
Ta mở mắt, phát hiện thuyền đã cập bờ.
Người lái đò đang nói chuyện gì đó với mấy quan binh trên bờ.
Trái tim ta lập tức nhảy vọt lên cổ họng.
Quan binh?
Sao bọn họ lại ở đây?
Chẳng lẽ Tiêu Huyền nhanh như vậy đã phát hiện ta bỏ trốn?
Ta theo bản năng đưa tay lên ngực, nắm chặt chiếc hộp gỗ chứa Huyền Thiết lệnh.
Nếu bị bắt trở về…
Ta thà nhảy sông tự vẫn.
Một tên quan binh vén rèm khoang thuyền.
Đôi mắt sắc như diều hâu của hắn đảo qua người ta.
“Ngươi là ai? Từ đâu tới? Đi đâu?”
Giọng hắn đầy sự dò xét và nghi ngờ.
Ta ép mình bình tĩnh lại.
Ta cúi đầu, dùng giọng điệu cố tỏ ra nhút nhát trả lời.
“Quan gia… ta… ta tên Lâm Dao, từ quê lên, đến Giang Châu tìm thân thích.”