BỊ KỶ LUẬT VÌ HỦ DƯA MUỐI

CHƯƠNG 2



 “Cô…” Trần Hạo bị ứ họng. Thấy nói lý không xong, nó bắt đầu đánh tráo khái niệm:

“Thế cũng đâu thiếu một suất của em! Cô thừa biết em sắp thi đại học rồi, chỗ nào cũng cần mua đề thi, cô nhất định phải triệt đường sống của em vào ngay lúc quan trọng này sao?”

Tôi đẩy nguyên xi tờ đơn về lại chỗ cũ, giọng điệu không có chút độ ấm nào:

“Không thể vì từng hưởng lợi mà coi việc bao che cho sai lầm là lẽ đương nhiên. Đây là điều em vừa mới dạy tôi đấy.”

“Mang đơn về đi, chữ này tôi tuyệt đối không ký.”

Trong mắt nó, ân tình tôi trao đi gọi là lỗ hổng chế độ, còn sự phản bội đâm sau lưng của nó thì gọi là chấn chỉnh sai lầm.

Tôi chợt cảm thấy buồn nôn.

Đi nói chuyện tình người với một kẻ vô cảm, chỉ biết đến lợi ích bản thân thì đúng là tự chuốc lấy nhục nhã.

Tôi không tranh cãi với nó nữa, bước thẳng qua hai mẹ con họ, đi ra ngoài.

Chị Lý ở phía sau cuống quýt khóc lóc: “Cô Trương, cô Trương, cô đừng giận Hạo Hạo…”

Trần Hạo lại kéo gí mẹ nó lại, giọng nói vang vọng trong văn phòng trống trải, dõng dạc ném xuống từng chữ:

“Mẹ đừng cầu xin cô ta! Chân lý nằm trong tay những người tuân thủ quy tắc. Chúng ta tuy nghèo, nhưng trước chế độ thì mọi người đều bình đẳng, con tuyệt đối sẽ không cúi đầu trước những kẻ làm trái quy định!”

Tôi bước đi không hề dừng lại, đi thẳng xuống cầu thang.

Chỉ thấy ngọn gió hôm nay thổi qua khiến lồng ngực lạnh buốt.

Chương 3

3.

Nửa tháng tiếp theo, Trần Hạo trở thành một sự tồn tại đặc biệt nhất trong khối.

Nó không còn tận dụng thời gian nghỉ giải lao để chạy đến hỏi bài tôi như trước nữa.

 

Ngược lại, nó không biết kiếm đâu ra một chiếc máy ghi âm, ngày ngày đường hoàng đặt ở góc phải bàn học.

Chỉ cần có chút gì không ổn, nó sẽ lập tức nhấn nút ghi âm.

Vào tiết cuối buổi chiều ngày hôm đó. Bài toán Vật lý khó trên bảng chỉ còn thiếu hai bước suy luận cuối cùng.

Tôi không nghĩ nhiều, theo thói quen nói một câu: “Các em, cô xin làm phiền mọi người thêm hai phút, xem nốt bước này nhé.” Rồi quay người lại viết lên bảng.

Khóe mắt liếc thấy Trần Hạo đang ngồi ở bàn đầu.

Nó nâng cổ tay lên, lạnh lùng nhìn đồng hồ, rồi mở cuốn sổ nhỏ ra, cúi đầu ghi chép một dòng.

Sáng sớm hôm sau, chủ nhiệm phòng giáo vụ gọi tôi tới.

“Tiểu Trương à, hôm qua lại có học sinh gọi đường dây nóng của thị trưởng tố cáo cô dạy lố giờ rồi.”

Lý do tố cáo: Phớt lờ chính sách “giảm kép” của quốc gia, trái quy định chiếm dụng thời gian nghỉ ngơi giữa giờ của học sinh, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe thể chất và tinh thần.

Người tố cáo yêu cầu được bảo mật thông tin, nhưng trong lòng chúng tôi đều thừa biết đó là ai.

Thầy chủ nhiệm thở dài, day day thái dương: “Cấp trên tạo áp lực xuống, yêu cầu điều tra nghiêm ngặt. Cô phải viết thêm một bản kiểm điểm nữa, sẽ bị bêu tên phê bình toàn khối.”

Tôi nhìn tờ giấy đó, đầu óc ong ong.

Hai phút.

Vì để tụi nhỏ có thể hiểu được bài toán khó đó, tôi đã khô cổ bỏng họng đứng thêm hai phút, đổi lại là một tờ thông báo phê bình.

Chưa qua mấy ngày, thầy Vương dạy Hóa cũng gặp họa.

Kỳ thi đại học đang đến gần, thầy Vương nhận thấy nền tảng của nhiều học sinh trong lớp quá yếu. Thầy tiện miệng nhắc một câu trong giờ học:

“Các em nếu có điều kiện thì đến hiệu sách đối diện thư viện thành phố mua cuốn Năm năm thi đại học, ba năm thi thử. Các dạng đề trong đó rất chuẩn, có ích cho các em đấy.”

Không thu tiền, không bắt buộc, càng không ăn hoa hồng.

Ngay chiều hôm đó, tổ thanh tra của Sở Giáo dục trực tiếp vào trường.

Thầy Vương đang chấm bài tập thì bị gọi đi nói chuyện ngay tại trận.

Trong thư tố cáo ghi rằng: Giáo viên làm trái quy định chỉ định tài liệu tham khảo, bị tình nghi cấu kết với hiệu sách để biến tướng tăng gánh nặng kinh tế cho học sinh.

Ở mục người tố cáo, ghi nắn nót: Lớp 12A2, Trần Hạo.

Thầy Vương là một giáo viên già đã dẫn dắt học sinh lớp 12 suốt ba mươi năm, sắp sửa nghỉ hưu. Nghe thấy tội danh này, thầy tức giận đến mức bệnh tim tái phát tại chỗ, phải uống hai viên thuốc trợ tim mới gượng dậy nổi.

Cuối cùng, thầy Vương bị hủy bỏ tư cách bình chọn “Giáo viên xuất sắc cấp thành phố” của năm đó.

Thầy đã phải đọc bản kiểm điểm dài mấy nghìn chữ trong buổi họp toàn trường, bàn tay cầm tờ kiểm điểm cứ run lên bần bật.

Trong vòng nửa tháng.

Toàn bộ giáo viên khối 12 đều bị dọa cho sợ xanh mặt.

Tôi không biết trên cuốn sổ nhỏ của Trần Hạo, cái tên tiếp theo được ghi lại sẽ là ai, và sẽ bị gán cho cái tội danh tày đình nào nữa.

Sáng sớm truy bài, tôi không dám giống như trước kia, đến lớp sớm hai mươi phút để đốc thúc bọn trẻ học thuộc lòng, sợ nó bảo tôi “biến tướng tăng thời gian ở trường” của học sinh.

Trong giờ tự học, tôi không bao giờ đi loanh quanh trong lớp để phụ đạo nữa, sợ nó nói tôi có mưu đồ làm trái quy định giữ học sinh lại dạy thêm.

Trong nhóm chat phụ huynh của khối, sau 8 giờ tối là một mảnh tĩnh mịt như chết.

Những giáo viên trước kia đêm khuya vẫn còn gửi các bước giải bài, chia sẻ tài liệu ôn tập vào nhóm, nay đều im thin thít.

Có phụ huynh nửa đêm gửi bài lên xin giúp đỡ, gửi liền ba lần, thậm chí tag cả giáo viên bộ môn.

Không ai dám trả lời.

Ai mà biết được cái ảnh chụp màn hình bài giải đó, ngày mai liệu có xuất hiện trong hòm thư tố cáo của Sở Giáo dục, biến thành bằng chứng thép cho việc “mở lớp phụ đạo trực tuyến trái phép” hay không?

 

Nhà ai mà chẳng có người già trẻ nhỏ, nhà ai mà chẳng có khoản vay nhà vay xe phải trả?

Hôm ấy đang lên lớp, tôi vừa giảng đến một trọng tâm kiến thức cực kỳ quan trọng, đây là dạng bài dễ sai và năm nào cũng có trong đề thi đại học.

Chuông báo hết giờ vang lên.

Viên phấn trong tay tôi khựng lại giữa không trung, công thức trên bảng đen mới viết được một nửa.

Tôi dừng tay, nhìn đồng hồ, rồi liếc mắt nhìn Trần Hạo đang ngồi ở bàn đầu, tay nó đã sờ vào cuốn sổ nhỏ màu đen kia.

Tôi ném viên phấn vào hộp đựng trên bục giảng.

Tôi gấp giáo án lại, cầm ly nước, đi thẳng ra khỏi phòng học.

Học sinh phía sau ngơ ngác, vài tiếng níu kéo vừa định thốt lên đã phải cố kìm nén nuốt ngược vào trong.

Tôi không quay đầu lại.

Chương 4

4.

Chỉ còn một trăm ngày nữa là đến kỳ thi đại học.

Để nâng cao thành tích của học sinh giỏi, thành phố đã tổ chức một kỳ thi thử thống nhất với độ khó cực kỳ “biến thái”. Đặc biệt là hai câu hỏi khó cuối cùng của môn Hóa và môn Lý, độ khó áp sát đề thi Olympic.

Chuông báo nộp bài vừa reo, Trần Hạo ngồi trên ghế, chằm chằm nhìn tờ giấy thi trống không bị thu đi, trán túa đầy mồ hôi lạnh.

Trước kia gặp những bài dạng này, nó vốn chẳng hề hoang mang. Bởi vì nó biết, chỉ cần nó cầm tờ đề thi đến văn phòng, tôi cho dù có bỏ bữa cũng sẽ lấy giấy nháp ra phân tích từng bước một cho nó, cho đến khi nó hiểu tường tận thì thôi.

Nó đã quen với việc tận hưởng đặc quyền được giáo viên dốc lòng ưu ái dạy bù 1 kèm 1 rồi.

Nó cầm tờ đề, hít sâu một hơi, rảo bước về phía văn phòng giáo viên môn Hóa.

“Thầy Vương.” Trần Hạo bước tới, trải tờ đề lên bàn, chỉ vào câu hỏi cuối cùng: “Ý thứ hai của câu này em cứ bị vướng mãi, thầy có thể…”

Động tác của thầy Vương khựng lại.

Thầy không nhìn tờ đề mà nâng cổ tay lên, xem đồng hồ.

“Trần Hạo à, năm rưỡi rồi, đến giờ tan làm rồi.”

“Quốc gia có quy định rõ ràng, nghiêm cấm giáo viên tiến hành bất kỳ hình thức phụ đạo ngoại khóa nào cho học sinh ngoài giờ làm việc, kẻ vi phạm sẽ bị phạt nặng.”

“Nhưng thưa thầy, chỉ làm phiền thầy năm phút thôi…” Trần Hạo sốt ruột.

“Một phút cũng không được.”

Thầy Vương xách cặp, bước ra ngoài cửa.

“Mấy hôm trước tôi vừa bị bêu tên phê bình vì tội giới thiệu tài liệu học tập. Bây giờ mà tôi phụ đạo riêng cho em, thì sẽ bị gọi là biến tướng dạy thêm trái quy định. Cái thân già này của tôi không chịu nổi cú dọa thứ hai đâu.”

“Em tự đi mua sách giải về mà xem. À đúng rồi, tôi không được phép chỉ định em đi mua ở đâu, em tự tìm chỗ mua lấy nhé.”

Thầy Vương đi thẳng không thèm ngoảnh đầu lại.

Trần Hạo cứng đờ tại chỗ, sắc mặt lúc xanh lúc trắng. Nó cắn răng, quay người chạy về phía văn phòng giáo viên Vật lý ở cuối hành lang.

Câu hỏi lớn cuối cùng của môn Lý, nó thậm chí còn chưa phân tích nổi lực.

Vừa bước đến cửa, thầy dạy Lý đang cầm chìa khóa chuẩn bị khóa cửa.

“Thưa thầy!” Trần Hạo xông tới, đè tay lên khung cửa, “Câu hỏi lớn này, em chỉ cần thầy điểm hóa cho một công thức…”

Thầy Lý liếc nhìn nó, như thể nhìn thấy ôn thần, lùi lại một bước.

“Trần Hạo, đừng có hại tôi.”

“Để tránh hiềm nghi, tất cả giáo viên đã đạt được nhận thức chung: ngoại trừ bốn mươi lăm phút trên lớp học bình thường, sau giờ học tuyệt đối không phụ đạo riêng cho bất kỳ học sinh nào.”

“Nhưng mà…”

“Không có nhưng nhị gì hết.” Thầy Lý ngắt lời, giọng điệu lạnh lùng.

“Chính sách giảm kép yêu cầu giảm bớt gánh nặng học tập cho học sinh, bây giờ em nên về nhà nghỉ ngơi, chứ không phải ở lại trường chơi chiến thuật biển đề. Nếu tôi giảng cho em, lỡ ngày mai trong thư tố cáo lại bảo tôi làm trái quy định tăng gánh nặng học tập cho học sinh, tôi biết kêu oan với ai?”

Thầy Trương tổ trưởng quay người, sải bước dài rời đi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...