BÍ MẬT CỦA MẸ

CHƯƠNG 2



Bà nhìn tôi, trong ánh mắt không có sự kinh ngạc, không có phẫn nộ, chỉ là một sự mệt mỏi tĩnh lặng và sâu thẳm đến cùng cực.

Ánh mắt ấy khiến tim tôi hoảng loạn.

Nhưng cái bụng nhô cao kia lại như một mồi lửa, thiêu đốt đôi mắt tôi, khiến tôi không thể bình tĩnh nổi.

“Mẹ còn mặt mũi nào mà hỏi? Mẹ tự nhìn lại bộ dạng của mình đi! Mẹ không thấy nhục nhưng con thì thấy nhục lắm!”

“Bố con mới mất được mấy năm? Mẹ làm vậy sao xứng với ông ấy!”

“Mẹ để con sau này biết giấu mặt vào đâu? Để Chu Minh nhìn nhận nhà mình thế nào?!”

Tôi như một kẻ điên, đem tất cả những lời cay độc nhất, tổn thương nhất mà mình có thể nghĩ ra, gào lên xối xả.

Tôi thấy Chu Minh lao tới, định kéo tôi lại.

“Hứa Tĩnh! Em bình tĩnh lại đi! Không phải như em nghĩ đâu!”

“Anh bảo em bình tĩnh thế nào?” Tôi hất tay anh ra, “Sự thật rành rành ra đấy! Tự bà ấy không biết quý trọng bản thân, không đứng đắn, giờ mới ra nông nỗi này!”

“Kinh tởm!”

Tôi đã thốt ra hai chữ đó.

Giây phút thốt ra lời, tôi thấy cơ thể mẹ lảo đảo dữ dội.

Bà vẫn luôn nhìn tôi, không nói một lời.

Nhưng ánh sáng trong đôi mắt ấy, dường như vào giây phút đó, đã tắt lịm hoàn toàn.

Bà không giải thích.

Không biện minh, không khóc lóc, thậm chí không có lấy một tia cảm xúc.

Bà chỉ lặng lẽ bước qua tôi, đi về phòng mình.

Rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Giây phút đó, phòng khách tĩnh lặng đến đáng sợ.

Chỉ còn lại tiếng thở hổn hển nặng nhọc của tôi.

Chu Minh nhìn tôi, ánh mắt đầy sự thất vọng.

“Hứa Tĩnh, em quá đáng lắm rồi đấy.”

“Em quá đáng?” Tôi cười khẩy, “Chu Minh, đây là chuyện nhà em, anh đừng xía vào.”

“Anh không xía vào?” Giọng Chu Minh cũng lớn hơn, “Mẹ vì ai mà lên đây? Sáng nào bà cũng dậy từ tờ mờ đất, chăm sóc An An, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa cho chúng ta, bà đã than trách nửa lời chưa? Bây giờ chỉ vì em đoán mò, mà em ăn nói với mẹ như thế à?”

“Em đoán mò? Vậy anh nói cho em nghe, cái bụng của bà là thế nào? Bà nôn vì cái gì?” Tôi chất vấn.

Chu Minh há miệng, cuối cùng đành ủ rũ cúi đầu.

“Anh không biết… Hôm nay anh về, đã thấy mẹ đang nôn… Anh hỏi mẹ làm sao, bà cũng không nói.”

Anh ngừng lại, ngẩng đầu lên, dùng giọng điệu gần như van nài: “Hứa Tĩnh, dù sao đi nữa, bà cũng là mẹ em. Ngày mai chúng ta, không, ngay bây giờ chúng ta đưa mẹ đến bệnh viện, được không? Làm cho ra nhẽ mọi chuyện.”

Lòng tôi rối như tơ vò.

Phẫn nộ, nhục nhã, và cả một tia sợ hãi bị chính tôi phớt lờ, đan xen vào nhau.

Nhìn cánh cửa phòng mẹ đóng chặt, tôi bực bội đến cực điểm.

“Anh muốn đi thì tự đi, em không còn mặt mũi nào mà đi.”

Quẳng lại câu đó, tôi đóng sầm cửa, quay về phòng ngủ của mình.

Tôi ném mình xuống giường, trùm chăn kín đầu.

Tôi hy vọng tất cả những chuyện này chỉ là một cơn ác mộng.

Nhưng cái mùi chua loét thoang thoảng từ nhà vệ sinh vẫn nhắc nhở tôi, mọi chuyện đều là sự thật.

 

Bữa tối không có ai nấu.

An An đói bụng khóc ré lên.

Chu Minh hâm lại cơm thừa buổi trưa, cho con ăn qua loa, bản thân anh cũng chỉ gắp vài đũa.

Anh không gọi tôi.

Bầu không khí trong nhà ngột ngạt như một nấm mồ.

Đêm khuya.

Tôi không hề có chút buồn ngủ nào.

Phòng mẹ tôi không có lấy một tiếng động.

Bà cũng chưa ăn tối.

Cơn giận vô cớ trong lòng tôi dần hạ nhiệt, nhường chỗ cho sự bất an và lo lắng ập đến.

Có khi nào bà thực sự bị bệnh không?

Không, không thể nào, làm gì có bệnh nào khiến bụng phình to ra như thế.

Đang lúc suy nghĩ miên man, tôi đột nhiên nhớ ra một thứ.

Để tiện theo dõi tình hình của An An, chúng tôi có lắp một chiếc camera trong phòng khách.

Chiếc camera ấy hướng thẳng ra sofa và ban công.

Một ý nghĩ, tựa như sự cám dỗ của ác quỷ, trồi lên từ đáy lòng tôi.

Tôi muốn biết, lúc tôi không có nhà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

03

Tôi ngồi dậy khỏi giường.

Chu Minh đã ngủ thiếp đi trên chiếc sofa giường bên cạnh, có lẽ anh sợ nửa đêm tôi lại mất kiểm soát cảm xúc.

Tôi rón rén cầm điện thoại lên, mở ứng dụng camera.

Biểu tượng của ứng dụng là một chú gấu nhỏ dễ thương.

Nhưng lúc này, trong mắt tôi, nó chẳng khác nào chiếc hộp Pandora sắp sửa được mở ra.

Tay tôi run rẩy dữ dội.

Tôi bấm vào lịch sử ghi hình.

Thanh thời gian có thể kéo tùy ý.

Theo phản xạ, tôi lướt qua vài trang trước, muốn xem có gì bất thường không.

Hình ảnh rất vụn vặt và đời thường.

Phần lớn thời gian, mẹ đều bế An An chơi trong phòng khách, hoặc dỗ con bé ngủ.

Bà rất kiên nhẫn, miệng ngâm nga những bài đồng dao tôi từng nghe ngày bé.

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ hắt lên người bà, mọi thứ trông thật bình yên, tĩnh lặng.

Càng xem, lòng tôi càng thắt lại.

Đây thực sự là người đàn bà vừa bị tôi lăng mạ sao?

Ngón tay tôi run run, kéo thanh thời gian về chiều hôm nay.

Lúc tôi không có nhà.

Trong màn hình, mẹ đang bế An An, đọc truyện tranh cho con bé trên thảm xốp.

Đọc được một lúc, giọng bà chợt tắt.

Bà đặt nhẹ An An xuống thảm, rồi khó nhọc ôm eo đứng dậy.

Động tác của bà rất chậm chạp, khuôn mặt lộ rõ vẻ đau đớn.

Bà đi đến bên sofa, ngồi xuống, rút từ trong túi áo ra một lọ thuốc nhỏ, trút vài viên thuốc trắng, uống cạn cùng nước ấm.

Là vitamin.

Tôi nhận ra lọ thuốc đó.

Uống thuốc xong, bà ngả người ra sofa, nhắm mắt, thở hổn hển từng ngụm lớn.

Hai tay bà ôm chặt lấy bụng.

Phải mất mười mấy phút sau, bà mới dịu lại.

Bà đứng dậy, định ra bế An An.

Nhưng vừa khom người, cơ thể bà bỗng khựng lại.

Camera không thu được tiếng, nhưng tôi có thể thấy rõ, khuôn mặt bà đột ngột méo xệch đi.

Toàn bộ sức lực như bị rút cạn, bà mềm nhũn ngã gục xuống sofa.

Tim tôi thót lại.

An An đang ngồi trên thảm, thấy bà ngã, tưởng bà đang đùa, liền cười khanh khách bò về phía sofa.

Triệu Tú Nga trong màn hình nhìn cháu gái, khuôn mặt lộ rõ vẻ lo lắng tột độ.

Bà vùng vẫy, cố gắng ngồi dậy.

Thử mấy lần đều thất bại.

Cuối cùng, dường như dồn hết sức bình sinh, bà lăn từ sofa xuống, quỳ rạp trên sàn nhà.

Bà cứ quỳ như thế, nhích từng chút, từng chút một bò về phía An An.

Khoảng cách chỉ vỏn vẹn hai, ba mét, nhưng bà bò vô cùng gian nan, như thể đang vượt qua một vực thẳm vô hình.

Mồ hôi không ngừng rịn ra trên trán bà.

Tôi bịt chặt miệng, cố không phát ra tiếng khóc.

Cuối cùng bà cũng bò đến bên An An.

Bà không còn sức bế đứa trẻ lên, chỉ có thể nằm nghiêng trên thảm, ôm An An vào lòng, vỗ nhè nhẹ.

Vừa vỗ, bà vừa dùng má cọ cọ vào tóc An An, trên môi nở một nụ cười lẫn lộn giữa nỗi đau đớn và tình yêu thương vô bờ bến.

Tôi không xem tiếp được nữa.

Tôi bấm dừng video, nước mắt tuôn rơi như chuỗi hạt đứt dây.

Hóa ra, trước khi Chu Minh về, bà đã thành ra như vậy rồi.

 

Lúc đó, tôi vẫn còn ở công ty, đỏ mặt tía tai cãi cọ với đồng nghiệp vì một bản PPT.

Tôi hít một hơi thật sâu, ép mình phải xem tiếp.

Chu Minh về.

Thấy bộ dạng của mẹ, anh rõ ràng cũng hoảng hốt.

Trong màn hình, anh lao đến đỡ mẹ tôi dậy, miệng nói gì đó.

Mẹ tôi xua xua tay, chỉ về hướng nhà vệ sinh.

Tiếp đó, chính là cảnh tượng tôi nhìn thấy ngoài cửa.

Bà gục trên bồn cầu, nôn mửa tưởng chừng rách cả tâm can.

Đoạn cuối cùng của video, là cảnh tôi như một kẻ điên xông vào nhà vệ sinh, chỉ tay vào mặt bà mà chửi bới thậm tệ.

Tôi nhìn thấy khuôn mặt của chính mình.

Méo mó, hung tợn, xấu xí không chịu nổi.

Còn mẹ tôi, từ đầu đến cuối, chỉ dùng đôi mắt chết lặng ấy nhìn tôi.

Xem xong, tôi ngã gục xuống sàn, chiếc điện thoại trượt khỏi tay.

Hóa ra, không phải mang thai.

Đó là một căn bệnh.

Một căn bệnh khiến bà đau đớn đến sống dở chết dở, nhưng vẫn gồng mình giấu giếm tôi.

Còn tôi, đứa con gái ruột thịt của bà, lại cắm một nhát dao tàn nhẫn nhất vào khoảnh khắc bà đau đớn và cần tôi nhất.

Tôi đã nói những gì?

Tôi bảo bà mất mặt, bảo bà kinh tởm.

Tôi đem tôn nghiêm làm mẹ của bà, đem sự trong sạch của một người phụ nữ, chà đạp dưới chân, nghiền nát thành bột mịn.

Tôi quỳ trên sàn nhà lạnh lẽo, khóc nấc lên không thành tiếng.

Trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đến không thở nổi.

Tôi chỉ hận không thể xuyên không về vài tiếng trước, xé nát cái con người ngu xuẩn, cay nghiệt, tự cao tự đại là tôi ra thành trăm mảnh.

Không biết đã bao lâu trôi qua, tôi nghe thấy một tiếng động nhẹ ngoài ban công.

Tôi ngẩng khuôn mặt giàn giụa nước mắt lên, nhìn qua khe cửa phòng ngủ.

Cửa phòng mẹ tôi đã mở ra từ lúc nào.

Bà đang ngồi một mình, mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, trên chiếc ghế nhựa nhỏ ngoài ban công.

Gió đêm thổi bay mái tóc hoa râm của bà.

Bóng lưng gầy gò ấy, dưới ánh trăng lạnh lẽo, trông thật cô độc, thật mỏng manh.

Bà cứ ngồi lặng lẽ như thế, một tay nhẹ nhàng đặt lên cái bụng nhô cao của mình.

Hình như bà đang lẩm bẩm điều gì đó.

Tôi không nghe rõ, nhưng cái động tác dịu dàng, mang theo nỗi buồn vô hạn ấy, như một nhát búa nện hung hăng vào tim tôi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...