BIỆT THỰ CỦA TÔI, LẠI CÓ NGƯỜI KHÁC NHẬN LÀ CHỦ

CHƯƠNG 4



“Video của tôi?”

Tư Bái Lâm quệt nước mắt nói: “Trước đây ông từng tham gia một chương trình phỏng vấn doanh nhân, trong chương trình có nói đã mua một căn biệt thự view biển tặng sinh nhật cho cháu gái. Cháu xem xong chương trình đó, liền bảo bố cháu…”

Thì ra là thế.

Ông nội hai năm trước đúng là có tham gia một talkshow của đài truyền hình địa phương, chủ đề là sự kế thừa của các doanh nhân tư nhân. Trong chương trình, ông có thuận miệng nhắc tới chuyện mua biệt thự cho cháu gái, không ngờ lại bị kẻ có tâm cơ ghi tạc vào lòng.

Tư Thành Lỗi cúi gầm mặt, hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm đặt trên đầu gối.

Im lặng rất lâu, ông ta đột nhiên ngẩng đầu, trừng mắt nhìn thẳng vào tôi.

“Mạnh Tranh, cô ra giá đi, bao nhiêu tiền thì có thể giải quyết riêng tư.”

“Ông nói cái gì?”

“Chuyện này làm lớn chuyện ra thì chẳng ai có lợi. Biệt thự của cô cũng đâu mất mát gì, cùng lắm là để nó đền lại tấm thảm bị làm bẩn, mùi thuốc lá trong xe xả vài hôm là hết. Cô đưa ra một con số, tôi xoay xở.”

Ông ta thế mà vẫn dám mặc cả với tôi.

Tôi nhìn sang Tư Bái Lâm, cô ta cúi đầu không nói gì, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ hoảng loạn như ban nãy. Chắc mẩm có bố chống lưng, nghĩ chuyện gì cũng có thể dùng tiền để giải quyết.

Ông nội định lên tiếng, tôi giơ tay cản ông lại.

“Giám đốc Tư, vừa nãy ông bảo con gái ông có bao nhiêu người theo dõi trên mạng cơ?”

Tư Thành Lỗi sững người, không hiểu sao tôi lại đột ngột hỏi chuyện này.

Tư Bái Lâm lý nhí đáp: “87 vạn.”

“87 vạn.” Tôi gật đầu, “Bây giờ cô mở livestream đi.”

Tư Bái Lâm ngớ người.

“Không phải cô thích livestream lắm sao? Bật lên.”

Cô ta do dự rút điện thoại ra, mở chức năng livestream.

Chỉ trong tích tắc, vài vạn người đã tràn vào, bình luận lướt qua rào rào.

“Chị gái về rồi! Con khố rách áo ôm kia lượn chưa?”

“Trời ơi mắt chị đỏ hoe thế kia, có phải vừa khóc không?”

“Chắc chắn là con nhỏ đó bắt nạt chị rồi!”

Tôi đoạt lấy chiếc điện thoại từ tay cô ta, chĩa ống kính vào chính mặt mình.

Khu bình luận lập tức bùng nổ.

“Đệt, đây không phải là con ả nghèo hèn đó sao?”

“Sao nó lại cầm điện thoại của chị gái?”

“Báo cảnh sát đi!”

Tôi cười tươi rói trước ống kính.

“Chào mọi người, xin tự giới thiệu. Tôi tên là Mạnh Tranh. Chữ ‘Mạnh’ trong Mạnh Tử, chữ ‘Tranh’ trong đàn cổ tranh.”

“Căn biệt thự view biển này là món quà sinh nhật tuổi 20 mà ông nội Tư Kính Đình tặng tôi. Sổ đỏ đứng tên tôi.”

“Chiếc Maserati này là do tôi tự bỏ tiền túi mua hồi tháng trước, biển số Tô B·0917M, 17 tháng 9 là ngày sinh của tôi.”

“Còn vị tỷ tỷ bạch phú mỹ Tư Bái Lâm trong miệng các người đây — bố cô ta tên là Tư Thành Lỗi, từng là Phó quản lý phòng kinh doanh công ty của ông nội tôi, vì tội ăn chặn tiền hoa hồng mà bị sa thải, lúc nghỉ việc đã ăn cắp hợp đồng khống của công ty để ngụy tạo hồ sơ mua nhà.”

“Nói cách khác.”

Tôi nhìn thẳng ống kính, rành rọt từng chữ:

“Cô ta ở nhà của tôi, lái xe của tôi, mặc đồ của tôi, rồi quay ra chửi tôi là đồ nghèo kiết xác.”

“Hot girl mạng với 87 vạn người theo dõi, hóa ra lại sống lỗi như thế đấy.”

Màn hình bình luận tĩnh lặng đúng 2 giây.

Rồi sau đó, mọi thứ như nổ tung.

Chương 4

Phần bình luận trong phòng livestream tuôn trào như thác vỡ đê.

“??? Thật hay đùa vậy?”

“Không thể nào, chẳng phải chị ấy bảo là bố tặng sao?”

“Đệt mợ cú plot twist này, tôi ngáo luôn rồi.”

“Đừng tin nó! Chắc chắn là bịa chuyện!”

Tôi cầm điện thoại bước đến trước mặt Tư Bái Lâm, chĩa thẳng ống kính vào mặt cô ta.

“Nào, cô tự miệng nói cho 87 vạn fan của cô nghe xem, rốt cuộc căn biệt thự này là của ai.”

Khuôn mặt Tư Bái Lâm trên màn hình trắng bệch như tờ giấy.

Cô ta há miệng, nhưng chẳng rặn ra được chữ nào.

 

Tư Thành Lỗi bên cạnh cuống quýt, thò tay định giật điện thoại, nhưng bị một cái lườm của ông nội dập tắt ý định.

“Nói đi chứ.” Tôi dí điện thoại sát thêm một chút.

Nước mắt Tư Bái Lâm rơi lách tách, đôi môi run rẩy mãi mới rặn ra được một câu:

“Xin lỗi…”

Phòng bình luận hoàn toàn vỡ trận.

“Chị ta xin lỗi kìa???”

“Trời ơi thế là nãy giờ chị ta lừa đảo à?”

“Tôi follow bả 3 tháng rồi, còn donate cho bả nữa chứ…”

“Khoan đã, nhỡ đâu bả bị ép thì sao? Nhỡ đâu cái con kia cậy có tiền ức hiếp người ta?”

Tôi đọc được dòng bình luận đó mà suýt phì cười.

Thế nào gọi là a dua mù quáng, thế nào gọi là ngoan cố đến chết không nhận sai, hôm nay tôi coi như được mở mang tầm mắt rồi.

Dù cho chính chủ đã mở miệng xin lỗi, vẫn luôn có những kẻ tìm ra được 100 lẻ 1 lý do để thanh minh cho “thần tượng” của chúng.

Tôi quay ống kính về phía Tư Thành Lỗi.

“Vị này là bố của Tư Bái Lâm, cũng là người đã ăn cắp hợp đồng khống của công ty. Giám đốc Tư, ông có muốn gửi lời chào đến khán giả không?”

Mặt Tư Thành Lỗi đỏ gay, lấy tay che mặt.

“Đừng quay nữa! Cô đang xâm phạm quyền hình ảnh đấy!”

“Con gái ông ở nhà tôi 3 ngày, quay một đống video tung lên mạng, kiếm được mấy chục vạn lượt thích với không biết bao nhiêu tiền donate, cái đó gọi là xâm phạm cái gì?”

Tôi xoay camera lại.

“Trong 3 ngày này, tiểu thư Tư Bái Lâm đã đăng tổng cộng 8 video quay tại biệt thự của tôi. Tổng lượt thả tim hơn 2 triệu, lượng follow tăng ít nhất 30 vạn.”

“Cô ta mặc bộ đồ ngủ lụa tơ tằm của tôi, lái chiếc Maserati của tôi, livestream trong biệt thự của tôi, thu nhập từ donate cho một buổi livestream theo lời cô ta tự khoe là hơn 2 vạn tệ.”

“Số tiền này, có tính là thu lợi bất chính từ lừa đảo không?”

Số lượng người xem livestream đã vượt mốc 100 ngàn.

Luồng dư luận bắt đầu chia rẽ.

Một nửa chửi Tư Bái Lâm là kẻ lừa đảo, nửa còn lại vẫn khăng khăng “nhỡ có ẩn tình gì thì sao”.

Và một bộ phận nhỏ thì quay sang chửi tôi.

“Dù biệt thự là của cô, cô cũng đâu cần phải ép người ta vào chỗ chết như thế? Con gái nhà người ta còn cần thể diện chứ.”

“Có tiền thì ngon chắc? Bắt nạt một cô gái trẻ thì oai phong lắm sao?”

“Cảm giác cô cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì, cứ hùng hổ ép người quá đáng.”

Nhìn những dòng bình luận này, tôi lại chẳng thấy chút dao động nào trong lòng.

Ông nội ở bên cạnh khẽ vỗ vai tôi, ra hiệu cho tôi tắt điện thoại.

Tôi tắt livestream, ném trả điện thoại cho Tư Bái Lâm.

Việc đầu tiên Tư Bái Lâm làm sau khi chụp lấy điện thoại không phải là nói chuyện với tôi, mà là cúi đầu lướt phần bình luận của mình.

Ngón tay cô ta vuốt màn hình liên tục, biểu cảm từ hoảng hốt chuyển sang kinh hoàng.

“Bọn họ bỏ theo dõi hết rồi…”

Chỉ trong 10 phút ngắn ngủi, cô ta rớt mất 5 vạn follow.

Phần bình luận ngập tràn những lời chửi rủa, những kẻ từng tâng bốc cô ta là “bạch phú mỹ”, “người chiến thắng cuộc đời”, quay ngoắt lại ném vào mặt cô ta những từ ngữ khó nghe nhất.

“Con lừa đảo! Trả tiền đây!”

“Tao đã thấy nó giả tạo từ lâu rồi, người giàu thật ai lại tối ngày đi khoe mẽ?”

“Đề nghị điều tra luôn thằng bố nó, chắc chắn còn nhiều khuất tất.”

“Nhìn mặt là thấy đầy tâm cơ.”

Tư Bái Lâm nhìn những dòng bình luận đó, tay run lên bần bật không cầm nổi điện thoại.

Cô ta ngước lên nhìn tôi, hốc mắt đỏ ngầu, nhưng lần này không phải diễn.

“Bây giờ cô vừa lòng chưa?”

Giọng cô ta nức nở, nhưng vẫn cố chấp giữ lại sự ngoan cố.

“Tôi từ đầu đến cuối chưa từng nghĩ sẽ làm hại ai, tôi chỉ muốn nổi tiếng, tôi chỉ muốn người khác phải ghen tị với tôi, như thế là sai à? Trên mạng bao nhiêu người cũng làm như thế, dựa vào đâu mà chỉ nhắm vào một mình tôi?”

Tôi nhìn cô ta, chợt cảm thấy cực kỳ nực cười.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...