Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
CHIẾC XE 38 VẠN VÀ CÁI GIÁ CỦA SỰ MẶT DÀY
CHƯƠNG 3
5、
Chiếc xe RV chạy trên cao tốc nguyên cả buổi sáng.
Nhà chị Vương ăn trưa luôn trên xe.
Bố chồng chị ta lại hút thêm hai điếu thuốc, trên trần xe có thêm hai cái lỗ đen.
Mẹ chồng lại nôn thêm một trận, lần này nôn thẳng xuống sàn.
Thằng con biến bức họa hai vòng tròn trên vách xe thành một hình người que.
Chị Vương nằm ườn trên giường của tôi, đắp chăn của tôi, đánh một giấc ngon lành.
Chồng chị ta lái xe của tôi, chạy được 400 km trên cao tốc.
2 giờ chiều.
Xe chạy vào trạm dừng nghỉ thứ hai.
Chồng chị ta đậu xe, cả nhà 5 người lục tục kéo xuống.
Chị Vương vươn vai: “Xe RV đi sướng thật, lúc về nhà mình cũng mua một cái.”
Chồng bảo: “Mua cái này cũng phải hơn 30 vạn đấy.”
Chị Vương bĩu môi: “Cũng đúng, thôi, có xe sẵn để dùng là được.”
Cả nhà đang chuẩn bị đi vào khu ăn uống của trạm.
Đột nhiên.
Phía sau vang lên tiếng còi hụ.
Hai chiếc xe cảnh sát từ lối vào lao nhanh tới.
Dừng phịch ngay trước mũi chiếc RV.
Cửa xe mở ra, bốn năm đồng chí cảnh sát bước xuống.
Chị Vương đứng sững lại.
Một cảnh sát bước đến trước mặt chị ta: “Cô là Vương X X?”
Chị Vương lắp bắp: “Là… là tôi.”
Cảnh sát hỏi: “Chiếc xe này là của cô à?”
Mặt chị Vương lập tức trắng bệch.
Chị ta vội nói: “Là… là xe của hàng xóm, cô ấy đồng ý cho tôi lái!”
Viên cảnh sát lấy từ trong cặp ra một tờ giấy.
“Đây là hồ sơ báo án của chủ xe. Cô ấy nói cô chưa được phép đã tự ý lái xe đi, hơn nữa còn từ chối trả lại. Chúng tôi đã chính thức lập án.”
Giọng chị Vương bắt đầu run rẩy: “Tôi không trộm! Tôi chỉ mượn chạy một lát thôi!”
Cảnh sát đáp sắc lạnh: “Chủ xe đã từ chối thẳng thừng với cô rồi, đúng không?”
Chị Vương: “Cô ấy… cô ấy…”
Cảnh sát: “Cô cũng không hề có ủy quyền của cô ấy, đúng không?”
Chị Vương nghẹn họng.
Cảnh sát tuyên bố: “Cô tự ý lái xe của người khác đi khi chưa được phép, lại còn từ chối trả lại. Theo quy định của pháp luật, hành vi này đã cấu thành tội trộm cắp.”
Chồng chị Vương đứng bên cạnh, hai chân bắt đầu đánh bò cạp.
Anh ta run rẩy: “Đồng chí cảnh sát, chúng tôi chỉ mượn lái hai ngày thôi, sắp trả rồi mà…”
Cảnh sát liếc nhìn anh ta: “Lúc chủ xe báo án, các người đã ở trên cao tốc rồi. Cô ấy liên hệ với các người, sau đó các người trực tiếp tắt máy. Đúng không?”
Chồng chị Vương nín bặt.
Bố chồng chị Vương từ trên xe bước xuống, tay vẫn còn kẹp điếu thuốc.
“Chuyện gì thế chuyện gì thế? Lái cái xe thôi mà cũng phạm pháp à?”
Cảnh sát đáp: “Bác trai, tự ý lấy xe người khác đi khi chưa được cho phép, chính là phạm pháp.”
Mẹ chồng chị Vương lảo đảo bước xuống, mặt vẫn trắng bệch, nhưng lần này không phải do say xe.
“Tôi bị cao huyết áp! Tôi bị cao huyết áp! Các người đừng có dọa tôi!”
Cảnh sát nói bình tĩnh: “Bác gái, không ai dọa bác cả. Xin hãy hợp tác điều tra.”
Thằng con chị Vương nhảy từ trên xe xuống, òa khóc nức nở.
“Cháu không muốn cảnh sát! Cháu không muốn cảnh sát!”
Chị Vương hoảng loạn thực sự.
Chị ta lắp bắp: “Đồng chí cảnh sát, chúng tôi thật sự chỉ là nhà nghèo, muốn tiết kiệm tí tiền đi đường thôi. Tôi đền tiền, tôi đền tiền có được không?”
Cảnh sát đáp: “Chuyện đó cô đi mà nói với chủ xe. Bây giờ, mời tất cả xuống xe, theo chúng tôi về đồn.”
Chồng chị Vương mềm nhũn trên ghế lái, tay run đến mức không cầm nổi vô lăng.
Một cảnh sát đi tới: “Mời anh xuống xe.”
Anh ta thều thào: “Tôi… chân tôi nhũn ra rồi.”
Cảnh sát đành phải xốc nách dìu anh ta xuống.
Chị Vương đứng chết trân tại chỗ, môi run lập cập.
Mẹ chồng chị ta đã bắt đầu khóc lóc: “Cả đời tôi chưa bao giờ phải vào đồn cảnh sát…”
Bố chồng vứt điếu thuốc xuống đất, ngồi xổm xuống, im thin thít.
Thằng con gào khóc xé gan xé phổi.
Người trong trạm dừng nghỉ bu đen bu đỏ lại xem.
Có người còn rút điện thoại ra quay video.
Chị Vương lấy tay che mặt.
Cảnh sát nói: “Đi thôi.”
Cả nhà 5 người, bị lùa lên xe cảnh sát.
Chiếc xe RV được một viên cảnh sát khác lái đi.
Radio trong trạm dừng nghỉ vẫn đang phát nhạc.
“Chúc mừng ngày lễ mùng 1 tháng 5.”
6、
Phòng hòa giải không lớn lắm.
Một chiếc bàn dài, vài cái ghế.
Tôi ngồi một bên.
Cả nhà 5 người chị Vương ngồi phía đối diện.
Chồng chị Vương cúi gằm mặt, không dám nhìn tôi.
Bố mẹ chồng chị Vương co rúm trên ghế như hai quả cà chua héo.
Thằng con vẫn đang sụt sịt, mắt khóc sưng đỏ.
Chị Vương lên tiếng trước.
“Hiểu Hiểu, bọn chị thật sự không có ý định trộm xe của em.”
Tôi không nói gì.
Chị ta tiếp tục: “Bọn chị chỉ muốn tiết kiệm chút lộ phí, mượn chạy hai ngày là trả em ngay. Em xem, chúng ta đều là hàng xóm với nhau, có cần thiết phải làm ầm lên thế này không?”
Tôi đáp ngắn gọn: “Rất cần thiết.”
Chị Vương nghẹn họng.
Chị ta nói: “Em xem em kìa, cái đứa trẻ này sao lại…”
Tôi ngắt lời: “Tôi không phải con cái nhà chị. Chị bớt nhận vơ đi.”
Chồng chị Vương mở miệng: “Hiểu Hiểu, bọn anh đền tiền. Trên xe có vài chỗ bị dơ, bọn anh đền, có được không?”
Tôi nhướn mày: “Bị dơ à?”
Tôi rút điện thoại ra, mở album ảnh.
“Bố anh hút thuốc trên xe, cháy hai cái lỗ trên trần.”
Mặt chồng chị Vương tái mét.
“Mẹ anh say xe, nôn thẳng lên sofa.”
Mẹ chồng chị Vương cúi gằm mặt.
“Con trai anh vẽ bậy lên vách, vẽ nhoe nhoét khắp nơi.”
Chị Vương im bặt.
Tôi nhấn mạnh: “Cái này gọi là bị dơ à? Đây gọi là hủy hoại tài sản.”
Chị Vương cuống cuồng: “Đấy là trẻ con nó không biết chuyện…”
Tôi lạnh nhạt: “8 tuổi rồi, không còn nhỏ nữa.”
Chồng chị Vương đột nhiên đứng phắt dậy, phịch một cái quỳ luôn xuống đất.
“Hiểu Hiểu, anh xin em, bọn anh đền, bao nhiêu tiền cũng đền. Xin em đừng bắt bọn anh phải đi tù.”
Tôi nhìn anh ta: “Các người có biết ăn cắp chiếc xe 38 vạn tệ thì bị phạt mấy năm tù không?”
Mặt anh ta cắt không còn hột máu.
Chị Vương gào lên: “Bọn chị không ăn cắp! Bọn chị chỉ mượn thôi!”
Tôi bật file ghi âm trên điện thoại.
“Ây dà Hiểu Hiểu, bọn chị mượn chạy hai ngày thôi, em lớn ngần này rồi sao còn tính toán thế.”
“Em có một mình, cứ tùy tiện tìm cái khách sạn nào mà ở.”
“Cả nhà chị ở trên xe là vừa đẹp, tiết kiệm được tiền khách sạn.”
Ghi âm phát xong.
Tôi nhìn chị Vương: “Câu này là ai nói?”
Chị Vương nín thinh.
Tôi lại mở tiếp một đoạn nữa.
“Báo cảnh sát? Em cứ báo đi, xem cảnh sát người ta nói gì.”
“Cúp đây cúp đây, trẻ con phải ngủ.”
Phát xong.
Tôi hỏi: “Lúc ở trên cao tốc cười cợt tôi, chị có nghĩ đến cảnh này không?”
Chị Vương bắt đầu khóc.
Không phải giả vờ, mà là khóc thật.
“Hiểu Hiểu, chị xin em, nhà chị nghèo lắm. Chồng chị tháng kiếm được có 5 ngàn tệ, chị còn phải nuôi người già, con cái còn phải đi học…”
Tôi đáp: “Liên quan gì đến tôi?”
Chị Vương khựng lại.
Tôi gằn từng chữ: “Chị nghèo, nên chị có quyền trộm xe của tôi à?”
“Chị nghèo, nên chị có quyền hút thuốc, nôn mửa, vẽ bậy trên xe của tôi à?”
“Chị nghèo, nên chị có quyền trộm chiếc xe 38 vạn của tôi vào lúc 2 giờ sáng à?”
Chị Vương khóc nức nở hơn.
“Em định ép chết nhà chị sao?”
Tôi nhìn thẳng chị ta.
“Là chị ăn cắp xe của tôi trước.”
Chồng chị Vương vẫn quỳ dưới đất, trán rạp sát sàn nhà.
“Hiểu Hiểu, em nói đi, em cần bao nhiêu tiền, bọn anh bán nồi bán niêu cũng đền cho em.”
Tôi nói thong thả: “Tiền là tiền, tội là tội.”
“Các người phá xe của tôi, đáng đền thì phải đền.”
“Các người trộm xe của tôi, đáng đi tù thì phải đi tù.”
“Hai chuyện này không liên quan đến nhau.”
Mẹ chồng chị Vương đột nhiên nhảy dựng lên, giọng the thé đến rợn người.
“Cái con ranh này sao mày độc ác thế! Cả nhà già trẻ lớn bé bọn tao, mày nỡ lòng nào tống vào tù?”
Tôi phản pháo ngay lập tức: “Lúc con trai bà ăn cắp xe lúc 2 giờ sáng, bà có nỡ không?”
“Lúc con trai bà lái xe chở cả nhà bỏ trốn, bà có nỡ không?”
“Lúc bà nôn ọe bừa bãi lên xe người khác, bà có nỡ không?”
Bà ta há hốc miệng, không thốt được lời nào.
Bố chồng chị Vương từ đầu tới cuối câm như hến.
Chỉ ngồi xổm cạnh ghế, rúm ró như quả bóng xì hơi.
Thằng con chị Vương đột nhiên chỉ vào mặt tôi hét to: “Cô là đồ tồi! Cô là đồ tồi!”
Tôi nhìn thẳng vào mắt nó.
Tôi nói: “Mẹ cháu mới là đồ tồi.”
Chị Vương ôm chặt lấy con, khóc không thở nổi.
Cảnh sát bước vào.
“Thời gian hòa giải đã hết, hai bên bàn bạc thế nào rồi?”
Chị Vương ngước nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu như thỏ.
“Hiểu Hiểu, em tha cho bọn chị lần này đi. Bọn chị thật sự biết lỗi rồi.”
Tôi đứng dậy.
“Muộn rồi.”
Tôi bước ra khỏi phòng hòa giải.
Sau lưng là tiếng khóc ré của chị Vương.
Tiếng van xin của chồng chị ta.
Tiếng chửi rủa của bà mẹ chồng.
Và tiếng gào thét của thằng nhỏ.
Tôi không hề ngoảnh đầu lại.