CHỒNG TÔI CHIA RA 2 LOẠI HIẾU THẢO

CHƯƠNG 4



8

Con gái tôi vẫn chưa ngủ.

Con bé cuộn tròn trong chăn, đôi mắt sưng mọng vì khóc. Thấy tôi vào, con bé lí nhí gọi một tiếng “mẹ”.

Tôi ngồi xuống mép giường:

 

“Noãn Noãn, mẹ hỏi con, những lời con nói lúc chiều là ai dạy con?”

Noãn Noãn cắn chặt môi không nói.

“Mẹ không mắng con, con nói thật cho mẹ nghe.”

Con bé do dự rất lâu, mới rụt rè mở miệng:

“Là bà nội dạy con ạ…”

“Bà nội bảo, bà ngoại là người nhà quê, trên người bẩn lắm, bảo con đừng gần gũi bà ngoại. Bà nội còn bảo, bà ngoại là người mạt hạng, chỉ xứng đáng ăn cơm thừa canh cặn, ngồi chung với bà ngoại sẽ lây xui xẻo…”

Noãn Noãn nói đến đây lại bật khóc:

“Mẹ ơi, con không muốn nói thế đâu… nhưng nếu con không nói, bà nội sẽ giận, bà nội giận là không mua đồ chơi cho con nữa… Mẹ ơi, mẹ đừng giận con, Noãn Noãn sai rồi…”

Tôi ôm chặt con bé vào lòng. Ngực như bị ai đó bóp nghẹt.

Quả nhiên, tôi không hề đoán sai.

“Noãn Noãn, con nghe mẹ nói.” Tôi lau nước mắt cho con bé.

“Bà ngoại không phải là người mạt hạng gì cả, bà ngoại là mẹ của mẹ, là người đối xử tốt nhất với mẹ trên cõi đời này. Không có bà ngoại thì không có mẹ, và cũng không có con.”

“Hồi trẻ bà ngoại đã chịu rất nhiều cực khổ. Bàn tay bà thô ráp vì bà phải đi giặt quần áo cho người khác. Lưng bà còng vì bà phải cõng quá nhiều đồ đạc. Bà nhịn ăn nhịn mặc để nhường hết đồ ngon cho mẹ.”

“Thế nên Noãn Noãn à, con phải nhớ kỹ, không được phép cho ai nói xấu bà ngoại, kể cả bà nội, kể cả bố con, con hiểu chưa?”

Noãn Noãn gật đầu nguầy nguậy, nức nở:

“Mẹ ơi con biết lỗi rồi, con thích bà ngoại lắm, sườn xào chua ngọt bà ngoại làm là ngon nhất…”

“Mẹ ơi, con muốn xin lỗi bà ngoại…”

Tôi ôm chặt con vào lòng: “Được, ngày mai mẹ sẽ đưa con đi.”

Đêm đó, tôi nằm trên giường ở phòng ngủ phụ, trằn trọc mãi không chợp mắt được.

Những lời Noãn Noãn nói cứ văng vẳng trong đầu tôi.

Con bé mới có 5 tuổi thôi mà đã bị dạy dỗ thành ra thế này rồi.

Nếu tiếp tục ở lại cái nhà đó, bố mẹ chồng tiếp tục tiêm nhiễm xúi giục, Phương Á Quân tiếp tục dung túng, thì Noãn Noãn sẽ biến thành người thế nào?

Liệu có một ngày, con bé cũng sẽ dùng ánh mắt như của Phương Á Quân để nhìn mẹ tôi? Cùng bắt chước giọng điệu của mẹ chồng tôi, mắng mẹ tôi là đồ nhà quê, đồ mạt hạng?

Tôi không thể để chuyện đó xảy ra.

Vì vậy, cuộc hôn nhân này, tôi nhất định phải bỏ.

Chiều hôm sau.

Luật sư gửi thỏa thuận ly hôn sang. Tôi in ra hai bản, đưa cho Phương Á Quân.

“Ký đi.”

Anh ta liếc nhìn bản thỏa thuận, sắc mặt nhăn nhó như nuốt phải ruồi chét.

“…Em làm thật đấy à?”

“Chứ sao? Anh tưởng tôi rảnh rỗi nói đùa với anh chắc? Phương Á Quân, thời gian của ai cũng quý báu, tôi không có hơi sức đâu mà đùa với anh.”

Anh ta đập mạnh bản thỏa thuận xuống bàn, thở hồng hộc:

“Tôi không ký! Tôi sẽ không ly hôn với cô!”

“Anh không ký cũng được.”

Tôi thở dài, chậm rãi nói:

“Vậy thì hẹn gặp nhau ở tòa, lúc đó tài sản chia thế nào, quyền nuôi Noãn Noãn thuộc về ai, cứ để tòa phán xử. Nhưng Phương Á Quân à, tôi nhắc nhở anh một câu, bố anh là lãnh đạo nhà nước, mẹ anh là giáo viên, nhà anh sợ mất mặt nhất đấy. Đưa nhau ra tòa, ai là người không chịu nổi nhiệt, anh tự mà suy nghĩ lấy. Dù sao tôi cũng là kẻ chân trần chẳng sợ kẻ đi giày.”

Biểu cảm trên mặt anh ta lập tức cứng đờ.

Tôi biết, anh ta sợ rồi.

Ngay chiều hôm đó, bố mẹ chồng tôi tìm đến tận cửa.

Mẹ chồng vừa vào nhà đã nắm lấy tay tôi, thái độ khác biệt một trời một vực so với hôm qua:

“…Tiểu Nguyệt à, hôm nọ mẹ lỡ mồm nói hơi nặng lời, con đừng để bụng nhé, chúng ta là người một nhà, có gì từ từ bảo nhau.”

Bố chồng cũng phụ họa bên cạnh:

“Thằng Á Quân không hiểu chuyện, bố đã mắng nó rồi, con cứ yên tâm, sau này nó mà dám đối xử không tốt với mẹ con, bố là người đầu tiên không tha cho nó.”

Tôi nhìn hai ông bà, kẻ xướng người họa, cứ như đang đeo một lớp mặt nạ vậy. Nhìn thế nào cũng thấy giả tạo.

 

“Hai bác à, đừng diễn nữa được không, đừng coi tôi là kẻ ngu nữa được không?”

Tôi đẩy bản thỏa thuận ly hôn qua.

“Bảo con trai hai bác ký đi, đừng làm mất thời gian của nhau nữa. Chẳng phải ông bà chướng mắt tôi sao? Ly hôn với tôi rồi, mau chóng cưới cho con trai ông bà một cô vợ tốt hơn, chẳng phải quá hợp ý ông bà sao?”

Nụ cười trên mặt mẹ chồng không giữ nổi nữa:

“Trịnh Nguyệt, hai thân già chúng tôi đã phải hạ mình xuống nước xin lỗi cô rồi, cô còn muốn làm mình làm mẩy đến bao giờ nữa? Tôi cảnh cáo cô, đừng có mà rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!”

Tôi lười đôi co với bà ta. Chỉ lạnh nhạt nhìn Phương Á Quân:

“Rốt cuộc anh có ký hay không?”

Anh ta nắm chặt cây bút, ngón tay run rẩy, do dự rất lâu.

Cuối cùng, anh ta vẫn phải ký tên vào bản thỏa thuận.

9

Ngày ra tòa ly hôn.

Bố mẹ chồng để chọc tức tôi, cố tình mặc nguyên một cây đồ đỏ chót.

Mẹ chồng cười mỉa mai ỏm tỏi:

“Ly hôn được là tốt, tốt quá rồi, con trai tôi tướng mạo ngời ngời, có thiếu gì những cô gái tốt xếp hàng chờ gả. Con gái cái đồ khố rách áo ôm như cô, vốn dĩ đã chẳng xứng với gia môn nhà tôi.”

Tôi liếc bà ta một cái:

“Thế thì chúc anh ta sớm tìm được người môn đăng hộ đối, lúc nào cưới thì nhớ báo cho tôi một tiếng, tôi sẽ gửi phong bì mừng.”

Cuối cùng chúng tôi cũng hoàn tất thủ tục.

Mọi chuyện rốt cuộc cũng kết thúc.

Tảng đá đè nặng trong ngực cũng hoàn toàn biến mất.

Sau khi ly hôn, tôi đưa Noãn Noãn về sống chung với mẹ tôi.

Căn hộ tập thể hai phòng ngủ tuy nhỏ, nhưng được dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng.

Mẹ nhường phòng ngủ chính cho hai mẹ con tôi, tự mình chuyển sang phòng ngủ nhỏ.

Tôi bảo không cần, nhưng mẹ nhất quyết không chịu:

“Hai mẹ con ngủ cho thoải mái là được, mẹ già rồi, cần gì chiếm chỗ rộng thế.”

Noãn Noãn ở nhà bà ngoại được nửa tháng, ngày nào cũng ăn đồ bà ngoại nấu, nghe bà ngoại kể chuyện.

Có một buổi tối, con bé bỗng nhiên ôm lấy bà ngoại bật khóc:

“Bà ngoại ơi cháu xin lỗi… trước đây cháu lỡ nói những lời không hay, cháu không cố ý đâu…”

Mẹ tôi sững người một lát, rồi hốc mắt cũng đỏ hoe.

Bà nhẹ nhàng vỗ lưng Noãn Noãn:

“Cháu ngốc này, bà ngoại không trách cháu đâu, bà thương cháu còn không hết, sao lại giận cháu được?”

Noãn Noãn khóc nấc lên không ra hơi:

“Bà ngoại không phải là người nhà quê, bà ngoại là người bà tốt nhất trên đời…”

Nút thắt trong lòng cuối cùng cũng được gỡ bỏ.

Nhìn hai bà cháu ôm nhau, tôi vô cùng may mắn và tự hào vì ngày đó đã dứt khoát chọn ly hôn.

Sau khi nhận được phân nửa số tiền bán nhà, tôi cộng thêm tiền tiết kiệm của bản thân, mua một căn hộ ba phòng ngủ ở trung tâm thành phố.

Lần đầu tiên mẹ tôi đến xem nhà, bà đứng ngoài ban công nhìn ngắm hồi lâu không nói câu nào.

“Mẹ, mẹ thấy thế nào, mẹ có thích không?”

Bà quay lại, đôi mắt sáng lấp lánh:

“Thích chứ, căn nhà này đẹp quá…”

Ngày chuyển nhà, mẹ tôi đi đi lại lại quanh nhà mấy vòng liền.

Giây phút ấy, tôi bỗng nhiên rất muốn khóc.

Tối đó nằm trên giường, bà nhắn Wechat cho tôi:

“Tiểu Nguyệt, mẹ cả đời này cũng chưa từng mơ được ở trong một căn nhà đẹp thế này, cảm ơn con gái.”

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, sống mũi cay xè rất lâu.

Những ngày tháng sau này, cuộc sống ngày càng khởi sắc.

Tôi thăng chức lên làm Giám đốc bộ phận, lương tăng gấp đôi.

Noãn Noãn vào tiểu học, tính tình cởi mở, trở thành một cô bé ai gặp cũng yêu quý.

Còn Phương Á Quân bên kia, quả nhiên cũng chẳng chịu ngồi yên.

Sau khi ly hôn với tôi, anh ta bắt đầu miệt mài đi xem mắt. Gặp mặt hết cô này đến cô khác.

Rồi quen được một cô nàng có vẻ ưng mắt.

Hai người yêu đương thần tốc, rất nhanh đã đính hôn.

Nửa năm sau, anh ta nhắn tin cho tôi. Lúc đó tôi vẫn chưa chặn số anh ta.

 

Anh ta khoe sắp kết hôn. Đối phương là con một trong gia đình mở công ty, cực kỳ giàu có, tài sản ít nhất cũng phải cỡ trăm triệu tệ.

[Trịnh Nguyệt, ly hôn với tôi là sai lầm lớn nhất đời cô. Vợ hiện tại của tôi tốt hơn cô gấp trăm lần, nhà cô ấy có tận ba căn biệt thự, bố tôi vừa nghỉ hưu là được mời thẳng vào công ty nhà cô ấy làm cố vấn đấy.]

Tôi chẳng buồn trả lời, chỉ thấy xui xẻo.

Anh ta không biết rằng, bây giờ anh ta cười tươi bao nhiêu, thì sau này sẽ phải khóc thảm hại bấy nhiêu.

Quả nhiên, nửa năm sau.

Tôi nghe bạn bè chung kể lại. Gia đình cô vợ mới của Phương Á Quân căn bản không hề coi trọng anh ta.

Ngay ngày đầu tiên cưới nhau về, bố vợ đã bắt Phương Á Quân dọn đến ở hẳn biệt thự nhà vợ.

Nói trắng ra là ở rể.

Phương Á Quân ở nhà đó chẳng khác gì người ở.

Mẹ vợ chê anh ta không biết dùng dao nĩa, chê giày da của anh ta đánh chưa đủ bóng, chê cả giọng điệu quê mùa của anh ta.

Lúc ăn cơm, bố vợ ngồi ghế chủ tọa, mẹ vợ ngồi cạnh, vợ mới ngồi đối diện, còn Phương Á Quân phải ngồi tít tận góc bàn.

Có lần bố vợ uống say, chỉ thẳng mặt anh ta mắng chửi trước mặt họ hàng: “Con gái nhà tôi gả cho cậu là để làm từ thiện xóa đói giảm nghèo đấy, cậu liệu mà biết thân biết phận.”

Phương Á Quân cúi gằm mặt, không dám ho he một lời, chỉ biết kẹp chặt đuôi mà sống.

Bố mẹ anh ta đi thăm con trai, xách theo túi lớn túi nhỏ đến nhà thông gia.

Mẹ vợ bịt mũi, bảo mấy thứ đồ đó bẩn thỉu, sai người giúp việc ném thẳng ra ngoài.

Mặt bố chồng xanh như tàu lá. Ông ta đường đường là một lãnh đạo doanh nghiệp nhà nước, có bao giờ phải chịu nỗi nhục nhã này?

Mẹ chồng còn thê thảm hơn.

Bà ta định giúp con trai dọn dẹp phòng ốc một chút, thì bị mẹ vợ Phương Á Quân chặn lại.

“Bà thông gia à, đồ đạc nhà chúng tôi đắt tiền lắm, tay chân bà lại lóng ngóng, lỡ làm hỏng thì bà không đền nổi đâu.”

Năm xưa bà ta đã nói gì với mẹ tôi ấy nhỉ?

Nghiệp chướng rốt cuộc cũng quật lại chính bà ta rồi.

Đáng đời.

10

Cái ngày Phương Á Quân gọi điện cho tôi.

Ban đầu tôi không định nghe máy. Nhưng anh ta cứ gọi đi gọi lại phiền phức quá, tôi đành bắt máy.

Anh ta đang say khướt, giọng lè nhè:

“Trịnh Nguyệt… dạo này em sống tốt không? Anh thật sự rất nhớ em, những chuyện trước kia là anh sai rồi, anh thực sự sai rồi…”

Anh ta bắt đầu ăn nói lộn xộn, xen lẫn tiếng nức nở:

“Bây giờ anh mới biết, mẹ em đối xử với anh tốt đến thế nào, anh trước kia đúng là đồ cầm thú, anh có lỗi với em, có lỗi với mẹ…”

“Em quay lại với anh được không, Noãn Noãn chắc cũng nhớ bố rồi, anh cũng nhớ hai mẹ con…”

Tôi cầm chặt điện thoại, trong lòng không nổi lên một gợn sóng nhỏ nào.

“Phương Á Quân, anh say rồi.”

“Anh không say! Những lời anh nói đều là thật lòng…”

“Đó là việc của anh, liên quan gì đến tôi?”

Tôi lạnh lùng cúp máy, sau đó chặn số anh ta vĩnh viễn.

Từ nay về sau anh đi đường dương quan của anh, tôi qua cầu độc mộc của tôi, chúng ta đừng bao giờ dính dáng gì đến nhau nữa.

Sau này nghe đồn, anh ta ly hôn rồi.

Bị nhà gái đuổi cổ ra khỏi nhà, không được chia một xu nào. Ra đi với hai bàn tay trắng.

Anh ta muốn làm ầm lên, đâm đơn kiện mấy lần, nhưng cuối cùng đều thua kiện.

Nghe bảo bố mẹ anh ta cũng tức điên lên, tuyên bố phải tìm đến nhà gái làm cho ra nhẽ. Hùng hổ kéo đến biệt thự lớn nhà người ta, nhưng còn chưa kịp bước qua cửa đã bị đuổi về.

Thật sự không thể thảm hại hơn được nữa.

Tôi không biết những tin đồn này là thật hay giả.

Cũng chẳng còn quan tâm nữa.

Bởi vì cuộc sống của tôi, từ lâu đã không còn bất kỳ mối liên hệ nào với anh ta.

Hiện tại, tôi cùng mẹ và con gái sống với nhau vô cùng hạnh phúc.

Tôi có đủ năng lực để lo cho họ một cuộc sống đủ đầy, tốt đẹp.

Như vậy là quá đủ rồi.

HẾT

Chương trước
Loading...