ĐƯỢC CỨU NHỜ LỜI TIÊN TRI

CHƯƠNG 3



Nửa tiếng sau, cảnh sát ập đến phong tỏa hiện trường.

Bác sĩ pháp y đưa thi thể tôi lên cáng, phủ một lớp vải trắng.

Cả gia đình vẫn chưa hoàn hồn cũng bị đưa lên xe cứu thương theo sau.

Bên ngoài phòng xác, mẹ ngồi đờ đẫn nhìn chằm chằm xuống sàn nhà.

Hai bàn tay bà vô thức xoa vào nhau, miệng lẩm bẩm như người mất trí:

“Sao lại thế này? Ngày hôm đó tôi về, rõ ràng nó vẫn còn tốt mà…”

“Nguyên nhân chết là gì? Chết đói sao? Nhưng dưới thảm có chìa khóa cơ mà?”

Nhìn bộ dạng thất hồn lạc phách của mẹ, hốc mắt tôi cay xè. Tôi muốn đưa tay lau đi những giọt nước mắt vô thức rơi trên mặt bà, nhưng tay tôi lại một lần nữa xuyên qua gò má ấy.

Trải qua vài tiếng đồng hồ khám nghiệm, bác sĩ pháp y từ trong phòng bước ra, đưa bản báo cáo khám nghiệm cho bố tôi. Trên mặt vị bác sĩ thoáng hiện một nét thương xót:

“Kết quả khám nghiệm đã có. Nạn nhân tử vong do chấn thương mạnh vùng đầu dẫn đến xuất huyết não.”

Mẹ ngẩng phắt đầu lên khỏi tờ báo cáo, khuôn mặt ngơ ngác vô hồn.

“Thực ra xuất huyết não có thể cứu được, chỉ cần được cấp cứu kịp thời thì sẽ qua khỏi cơn nguy kịch.”

Hứa Thời An với đôi mắt đỏ ngầu, giọng khàn đặc hỏi:

“Tôi có thể hỏi… thời gian tử vong của cô ấy ước tính là bao lâu không?”

Vị bác sĩ lật xem báo cáo:

“Dựa theo mức độ phân hủy của thi thể, thời gian tử vong là vào khoảng 7 ngày trước.”

7 ngày trước. Chấn thương vùng đầu dẫn đến xuất huyết não tử vong…

Sắc mặt mẹ ngay lập tức trắng bệch như tờ giấy.

“Vậy là… ngày hôm đó, vừa vào tầng hầm, Dĩ Ninh đã chết rồi. Con bé bị ngã…”

Mẹ đưa tay bụm chặt lấy miệng, nước mắt lã chã rơi.

“Ninh Ninh nói con bé bị chảy máu, xin tôi thả nó ra… nhưng tôi không thả.”

“Tôi tưởng nó cố tình làm loạn. Tôi tưởng nó ghen tị với Dĩ Sơ. Tôi tưởng nó cố tình!”

Mẹ sững sờ nhìn vào đôi bàn tay mình:

“Ngày hôm đó, sau khi đẩy con bé xuống hầm, tôi không thèm để ý đến nó nữa. Tôi đã nghe thấy giọng nó rồi.”

“Nhưng tôi không quan tâm! Lúc về nhà đưa cơm, đáng lẽ tôi đã định mở cửa rồi, nhưng lại nghe tin Dĩ Sơ bị thương nên tôi đã bỏ đi…”

Mẹ cứ lẩm bẩm không ngừng, đôi mắt vô hồn dán chặt vào một khoảng không vô định:

“Là tôi hại chết Ninh Ninh. Tôi là kẻ sát nhân. Chắc chắn Ninh Ninh hận tôi lắm.”

Không có mẹ ơi, con không trách mọi người, con cũng có lỗi, là do con không đứng vững mà!

Tôi muốn ôm chầm lấy mẹ để an ủi, nhưng bà không thể cảm nhận được điều gì.

Vì quá kích động, mẹ trợn ngược mắt, ngất lịm đi, ngã lăn khỏi băng ghế.

5.

Bố mẹ, chị gái và cả Hứa Thời An cả đêm đó không hề chợp mắt.

Họ túc trực bên ngoài nhà tang lễ, ngồi đờ đẫn canh giữ thi thể tôi suốt một đêm dài.

 

Cho đến khi trời sáng, bố mới hoàn hồn trở lại.

“Đi thôi,” giọng bố khàn đặc. “Đến lúc đưa Ninh Ninh đi hỏa táng rồi…”

Tôi thu mình ở một góc, nhìn nhân viên nhà tang lễ đẩy thi thể mình vào lò thiêu.

Khi cánh cửa lò khép lại, chị tôi dường như không thể chịu đựng nổi nữa. Chị bụm miệng muốn nôn, liên tục nôn khan nhưng không trớ ra được thứ gì.

Nước mắt chị thi nhau rơi xuống. Chị khóc đầy kìm nén và thống khổ:

“Tất cả là lỗi tại con, là lỗi tại con.”

“Giá như ngày hôm đó con thả Ninh Ninh ra thì tốt biết mấy. Nếu hôm đó mở cửa, Ninh Ninh chắc chắn vẫn còn cứu được.”

“Đều tại con. Những năm qua con đã để Ninh Ninh chịu quá nhiều ấm ức, cuối cùng còn hại chết em ấy. Đều tại con…”

Hứa Thời An đỏ hoe mắt, nhìn hũ tro cốt của tôi được đẩy ra ngoài.

Anh cẩn thận, rụt rè phụ giúp bỏ tro cốt của tôi vào hộp.

Mẹ ôm hũ tro cốt của tôi về nhà, đặt vào phòng tôi.

Trong căn phòng này, dường như đâu đâu cũng có hơi thở của tôi, nhưng lại dường như chẳng có gì cả.

Đến lúc này bà mới nhận ra, kể từ khi họ bắt đầu thiên vị chị, căn phòng của tôi đã không còn nữa, mà dần biến thành phòng thay đồ của chị.

Còn tôi, mỗi tối nếu không ngủ cùng chị thì lại sang ngủ ở căn phòng dành cho khách trống huơ trống hoác;

Quần áo, trang sức của tôi cũng chẳng còn đồ mới, toàn là đồ chị đã dùng qua;

Mọi thứ thuộc về tôi, trong suốt những năm qua, vì chị, họ đã thay thế từng thứ một.

Tất cả chỉ vì lời nguyền chết tiệt kia.

“Thế này không công bằng.” Giọng mẹ trống rỗng vang lên.

“Những dòng bình luận kia chỉ dự báo ngày chết của Dĩ Sơ, hoàn toàn không nhắc gì đến ngày chết của Ninh Ninh. Tại sao chứ?”

“Mấy dòng bình luận đó lợi hại như thế, vậy mà tại sao không dự báo ngày chết của đứa con gái thứ hai của tôi!”

Mẹ lại kích động. Bà đau đớn dùng nắm đấm đập thùm thụp vào ngực mình:

“Tại sao không có dòng dự báo nào? Tại sao vậy hả?!”

Khắp căn phòng vang vọng tiếng khóc xé ruột xé gan đầy thống khổ của mẹ.

Bố ngồi trên mép giường tôi, âm thầm rơi nước mắt. Bàn tay ông vuốt ve tấm ảnh chụp tôi thời học sinh.

Từ khi lời nguyền đó xuất hiện, vì muốn cứu chị, ngay cả việc chụp ảnh gia đình mỗi nửa năm một lần cũng không còn bóng dáng tôi nữa.

Tôi cũng từng tủi thân làm loạn, nhưng họ chỉ đáp lại bằng ánh mắt thiếu kiên nhẫn:

“Ôn Dĩ Ninh, con có thể bớt ích kỷ đi được không?”

“Sau này con còn rất nhiều thời gian để chụp ảnh với bố mẹ, nhưng lỡ như chị con chỉ còn sống được vài năm nữa thì sao?”

Nhưng giờ đây, tôi vĩnh viễn không bao giờ còn cơ hội để chụp ảnh cùng họ nữa rồi.

Bố bưng mặt khóc, nước mắt rỉ qua kẽ tay.

Chị gái ngồi trên ghế sofa ngoài phòng khách, trên tay đang cầm món quà cưới tôi tặng chị trước đó.

Dù tất cả những chuyện này chỉ là một màn kịch để phá giải lời nguyền, nhưng tôi đã từng hứa với chị, món quà cưới này nhất định tôi phải trao tận tay.

Chị mở hộp quà, bên trong là sợi dây chuyền mà tôi đã dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm của mình để mua.

Chị rất thích dây chuyền, nên sinh nhật năm nào tôi cũng mua tặng chị một sợi.

Chị cũng từng nói, cho dù sau này có chồng mua dây chuyền cho, chị cũng sẽ chỉ đeo những sợi do tôi tặng.

Và ngày hôm qua, thật tình cờ lại cũng chính là sinh nhật của chị.

Dây chuyền mỗi năm tôi chưa từng quên tặng, chỉ là năm nay, chị không bao giờ nhận được nữa rồi.

Sau này cũng vậy.

Từng giọt nước mắt rơi lách tách lên sợi dây chuyền.

Chị cẩn thận dùng tay miết nhẹ, nhưng sợi dây càng lúc càng ướt sũng. Chị khóc đến mức thân thể run lên bần bật.

Tôi cắn chặt môi, cố nén những giọt nước mắt không tồn tại.

Mọi người đều có nỗi khổ tâm, tôi biết chứ. Tôi từng oán trách, nhưng chưa từng thực sự hận họ.

Bố mẹ không có tội, chị gái lại càng không.

 

Chỉ là… tôi chỉ suýt chút nữa, một chút xíu nữa thôi là chạm tay được tới hạnh phúc rồi.

Thật sự rất nuối tiếc.

6.

Tin tức về cái chết của tôi cuối cùng cũng không thể giấu được bà ngoại.

Bà từ vùng Bắc Thành xa xôi mang theo con gà ác mua ở quê lên thành phố bồi bổ cho tôi.

Nhưng vừa bước vào cửa, bà đã đập vào mắt là bức di ảnh của tôi.

Túi đồ trên tay bà “bịch” một tiếng rơi phịch xuống đất.

“Ninh Ninh đâu?” Bà ngoại hướng ánh mắt về phía người mẹ đang có đôi mắt sưng húp đỏ ngầu.

Mẹ há miệng, nhưng không thốt nên lời.

“Tôi hỏi các người Ninh Ninh đâu? Tại sao các người lại làm ảnh đen trắng của Ninh Ninh treo trên tường thế kia?”

“Ninh Ninh là một đứa trẻ ngoan ngoãn, sao các người dám trù ẻo nó chết?”

Mẹ cúi gằm mặt, mặc cho nước mắt tuôn rơi.

“Mẹ…” Giọng bố chua xót và trống rỗng.

“Con xin lỗi… Là lỗi của chúng con. Chúng con không để ý Ninh Ninh, con bé bị ngã từ cầu thang tầng hầm xuống.”

“Bác sĩ pháp y nói… là do xuất huyết não dẫn đến tử vong. Con xin lỗi mẹ!”

Bà ngoại nhìn chằm chằm vào bố mẹ tôi. Bà rất bình tĩnh.

Nhưng thu mình ở một góc, tôi vẫn thấy hốc mắt bà đỏ hoe.

“Thế nghĩa là sao? Tại sao Ninh Ninh lại ngã trong tầng hầm? Các người đã làm cái gì?”

Chuyện gì cũng không qua mắt được bà ngoại.

Bố tôi đỏ hoe mắt, nói ra sự thật:

“Mẹ, ngày Ninh Ninh mất, cũng chính là ngày hết hạn lời nguyền tử thần của Dĩ Sơ.”

“Để cho chắc chắn, chúng con đã khóa Ninh Ninh trong tầng hầm. Nhưng chúng con đã ra tay hơi mạnh, Ninh Ninh…”

Ông chưa nói hết câu, bà ngoại đã vung tay giáng một cái tát trời giáng vào mặt ông.

Bố tôi cúi đầu, trên mặt đầy vẻ ê chề, nhục nhã.

“Mẹ, là lỗi của chúng con. Là chúng con không bảo vệ tốt Ninh Ninh.”

“Không bảo vệ tốt Ninh Ninh sao?” Bà ngoại gằn giọng hỏi vặn lại.

“Tôi hỏi các người, các người CHỈ LÀ không bảo vệ tốt Ninh Ninh thôi sao?”

“Dĩ Sơ là con cả, vừa hiểu chuyện vừa biết vâng lời, lại hay giúp đỡ việc nhà, các người xót nó, tôi hiểu.”

“Các người nói vì thiên vị Dĩ Ninh nên Dĩ Sơ mới bị nguyền rủa, vậy nên các người muốn đảo ngược cách đối xử giữa hai đứa, tôi cũng có thể hiểu.”

“Nhưng tôi muốn hỏi các người, các người THỰC SỰ ĐÃ THIÊN VỊ DĨ NINH BAO GIỜ CHƯA?”

Giọng bà nghẹn ngào, run rẩy nhưng từng chữ thốt ra đều như cứa vào tim:

“Ngày xưa các người lên Nam Thành kiếm sống. Tôi bảo dù thế nào cũng phải đem theo cả hai đứa, nhưng các người không nghe, chỉ mang theo mỗi đứa con lớn hiểu chuyện là Dĩ Sơ.”

“Lúc đó Ninh Ninh còn nhỏ như vậy, độ tuổi cần tình yêu thương của bố mẹ nhất, thì các người lại vứt nó ở lại quê.”

“Sau này các người mua nhà ở Nam Thành, đón Ninh Ninh lên, tôi cứ tưởng các người sẽ xót xa bù đắp cho con bé. Kết quả thì sao?”

Bà ngoại chỉ tay thẳng vào bức di ảnh đen trắng của tôi:

“Đây chính là kết quả của việc các người ‘xót’ Dĩ Ninh đấy đúng không? Các người thiên vị nó ở chỗ nào? Trả lời tôi đi!”

Căn phòng chìm vào sự im lặng chết chóc.

Sắc mặt mẹ tôi trắng bệch, đôi môi run rẩy lẩy bẩy:

“Con biết mình luôn nợ Ninh Ninh… Con chỉ muốn đợi đến khi chuyện của Dĩ Sơ được giải quyết triệt để, rồi con sẽ đối xử công bằng với hai đứa lại từ đầu.”

“Mẹ, con thật sự không biết mình lại phạm phải một sai lầm lớn đến nhường này. Con không bao giờ ngờ rằng, cái giá để Dĩ Sơ được sống tiếp, lại là mạng sống của Ninh Ninh…”

Mẹ tôi rơi nước mắt đầy mặt, từ từ ngồi sụp xuống đất.

“Con thật sự không ngờ kết cục lại thế này… Rõ ràng con không muốn mất đi đứa con gái nào cả, nhưng cuối cùng con vẫn chỉ có thể giữ lại một đứa…”

Trong nhà vang lên tiếng khóc não nề. Chỉ có bà ngoại vẫn đứng vững tại chỗ, lẳng lặng nhìn bức di ảnh của tôi, giọt nước mắt đọng nơi khóe mi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...