KIẾP TRƯỚC TA ĐỠ TÊN THAY HẮN, KIẾP NÀY TA CHỈ ĐỨNG NHÌN

Chương 3



“Con à…chính là quá hiểu chuyện.”

Thái hậu thở dài, vỗ nhẹ lên tay ta.

“Nếu có uất ức gì, cứ nói với ai gia, ai gia sẽ làm chủ cho con.”

“Đa tạ Thái hậu yêu thương.”

Ta khẽ đáp.

Chúng ta nói với nhau vài câu chuyện thân tình.

Khóe mắt ta thoáng liếc về phía Tiêu Triệt.

Hắn đang cầm chén rượu, vẻ như vô cùng nhàm chán nhìn ca múa.

Dung mạo tuấn lãng, nhưng giữa hàng mày lại mang theo một vẻ lười nhác khó xua.

Giống như một con mèo không có vuốt.

Không khác gì vị nhàn tản Vương gia không hỏi thế sự trong lời đồn.

Nhưng ta biết, tất cả chỉ là ngụy trang.

Một con mãnh hổ thu lại móng vuốt, so với dã thú giương nanh múa vuốt, còn nguy hiểm hơn nhiều.

Hắn dường như nhận ra ánh mắt của ta.

Khẽ nâng chén về phía ta.

Khóe môi cong lên một nụ cười như có như không.

Nụ cười ấy, ý vị sâu xa.

Trong lòng ta đã hiểu.

Yến tiệc đi được nửa chừng, ta lấy cớ thay y phục, rời khỏi điện Thái Hòa.

Thanh nhi dìu ta, bước trên con đường cung vắng lặng.

“Tiểu thư, mọi thứ đã an bài.”

Nàng thấp giọng nói.

“Tĩnh Vương điện hạ đã chờ người ở Tĩnh An tự.”

Ta gật đầu.

Đêm nay, là bước đầu tiên trong kế hoạch của ta.

Cũng là bước quan trọng nhất.

Thành hay bại, đều ở lần này.

08

Con đường rời cung, đã sớm được sắp xếp ổn thỏa.

Những mối quan hệ mẫu thân để lại cho ta, vào lúc then chốt, luôn phát huy tác dụng ngoài dự liệu.

Một chiếc xe nhỏ phủ rèm xanh không mấy nổi bật, dừng bên cửa phụ của tường cung.

Ta thay bộ thường phục đã chuẩn bị sẵn, cùng Thanh nhi, lặng lẽ hòa vào màn đêm.

Tĩnh An tự, nằm ở phía tây thành.

Hương hỏa không quá hưng thịnh, nhưng thắng ở sự thanh tịnh.

Lúc này đêm đã khuya, trong chùa không còn sự ồn ào ban ngày.

Chỉ có một tiểu sa di xách đèn lồng, đứng chờ trước cửa.

Thấy chúng ta, hắn chắp tay hành lễ.

“Thí chủ xin theo tiểu tăng.”

Hắn dẫn chúng ta đi qua hành lang, tới một thiền viện vắng vẻ.

Trong sân, dưới một cây bồ đề trăm năm.

Một bóng người đứng chắp tay sau lưng.

Ánh trăng rơi trên người hắn, phủ lên một tầng ngân quang.

Chính là Tĩnh Vương, Tiêu Triệt.

Hắn đã thay vương bào, chỉ mặc một bộ thường phục màu nguyệt bạch.

Ít đi vẻ lười nhác trong cung yến, lại thêm vài phần thanh lãnh xuất trần.

“Ôn Tĩnh, tham kiến Tĩnh Vương điện hạ.”

Ta bước tới, khom người hành lễ.

Hắn xoay người lại, ánh mắt sắc như đuốc.

Đôi mắt ấy sáng trong và sắc bén, không hề có nửa phần men say hay nhàn tản.

“Vương tẩu đêm khuya mạo hiểm tới đây, là vì chuyện gì?”

Giọng hắn trong trẻo như ngọc đá va nhau.

“Vì kết minh.”

Ta nói thẳng vào vấn đề.

“Kết minh với ta?”

Hắn như nghe thấy chuyện thú vị, khẽ cười một tiếng.

“Vương tẩu chẳng lẽ đang nói đùa?”

“Hiện giờ Nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã, người lại là Vương phi của hắn, vì sao lại muốn kết minh với ta – một nhàn tản Vương gia?”

“Bởi vì, Vương gia vốn không phải người nhàn tản.”

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Mà ta… cũng rất nhanh sẽ không còn là Nhiếp chính vương phi nữa.”

Lời ta khiến ánh mắt hắn hơi ngưng lại.

“Lời này là sao?”

“Tiêu Huyền có ý mưu phản, chim hết cung cất.”

Ta nói từng chữ một.

“Phụ thân ta, Định An Hầu, chính là tảng đá lớn nhất cản đường hắn.”

“Trước khi trừ bỏ phụ thân ta, hắn nhất định sẽ trừ bỏ ta trước.”

“Nếu ta c/h/ế/t, phủ Định An Hầu rắn mất đầu, chỉ có thể mặc cho hắn tùy ý x/âu x/é.”

Tiêu Triệt trầm mặc.

Hắn nhìn ta, trong mắt là sự dò xét sâu sắc.

“Những điều này, chỉ là suy đoán của nàng.”

“Không, là sự thật.”

Ta từ trong ngực áo lấy ra một khối ngọc bội xanh biếc.

Trên ngọc bội chạm khắc một con kỳ lân sống động như thật.

Là thứ mẫu thân lặng lẽ nhét cho ta trước khi xuất giá – chính là khối kỳ lân ngọc bội.

“Ta nghĩ, Vương gia hẳn nhận ra vật này.”

Khoảnh khắc hắn nhìn thấy ngọc bội, gương mặt vẫn luôn bình thản cuối cùng cũng lộ ra vẻ chấn động.

“Thực sự là…Kỳ lân ngọc bội… sao nó lại ở trong tay nàng?”

“Là di vật mẫu thân để lại.”

Ta đưa ngọc bội cho hắn.

“Gia mẫu trước khi lâm chung từng nói, khối ngọc này cùng long văn ngọc quyết của Vương gia vốn là một cặp.”

“Hợp hai làm một, có thể mở ra bảo tàng mà tiên hoàng để lại.”

“Đó không phải bảo tàng.”

Tiêu Triệt nhận lấy ngọc bội, đầu ngón tay khẽ run.

“Đó là một đội ám vệ mà tiên hoàng để lại, đủ sức định đoạt càn khôn, tên là ‘Kỳ Lân Vệ’.”

“Giờ đây tín vật đã đủ, trong tay ta cũng đã có vốn liếng để cùng Tiêu Huyền phân cao thấp.”

Ta nhìn hắn.

“Ta giúp Vương gia nắm giữ Kỳ Lân Vệ, trừ nghịch tặc, phò tá ấu đế.”

“Vương gia chỉ cần đáp ứng ta một việc.”

“Chuyện gì?”

“Ta muốn Tiêu Huyền và Nhược Vân, phải trả nợ m/áu bằng m/áu.”

Trong giọng ta mang theo hàn ý thấu xương.

“Và sau khi mọi việc thành công, xin Vương gia ban cho ta một phong hòa ly thư, trả lại tự do cho ta.”

Tiêu Triệt chăm chú nhìn ta.

Rất lâu sau, hắn trịnh trọng gật đầu.

“Được.”

“Ta đáp ứng nàng.”

“Hợp tác vui vẻ.”

Chúng ta nhìn nhau mỉm cười.

Trong lòng cả hai đều rõ.

Đây là một ván cược lớn.

Thứ đem ra cược, là thân gia tính mệnh.

Càng là giang sơn xã tắc này.

09

Khi ta trở về Vương phủ, đêm đã sang canh ba.

Thanh Huy viện, tĩnh mịch như tờ.

Ta còn tưởng Tiêu Huyền đã nghỉ ngơi.

Không ngờ, vừa bước vào nội thất, đã thấy hắn ngồi bên bàn.

Trước mặt không thắp đèn.

Hắn cứ vậy ngồi trong bóng tối, giống như một pho tượng không có cảm xúc.

Nghe thấy tiếng bước chân ta, hắn mới chậm rãi ngẩng đầu.

Trong bóng tối, ta không nhìn rõ biểu cảm của hắn.

Nhưng có thể cảm nhận được hai luồng ánh mắt rơi trên người ta, s/ắc bén như đao.

“Nàng đi đâu?”

Giọng hắn khàn đến đáng sợ.

“Thần thiếp ở trong cung trò chuyện cùng Thái hậu lâu hơn một chút, nên về muộn.”

Ta bình tĩnh trả lời.

Cái cớ này, kín kẽ không một kẽ hở.

“Vậy sao?”

Hắn đứng dậy, từng bước tiến về phía ta.

Cảm giác áp bức mạnh mẽ ập tới.

“Nhưng người của ta báo lại, nàng đã rời yến tiệc hơn hai canh giờ, sau đó mới về bên cạnh Thái Hậu”

“Ôn Tĩnh, tốt nhất nàng nên nói thật với ta.”

Tim ta chợt trầm xuống.

Ta vẫn đánh giá thấp hắn.

Không ngờ ngay trong cung, hắn cũng cài người theo dõi ta.

Sau lưng ta rịn ra một tầng mồ hôi lạnh.

Nhưng trên mặt, ta vẫn không lộ chút biểu cảm.

“Vương gia nếu không tin, có thể đi hỏi Thái hậu.”

Ta ngẩng đầu, đối diện ánh mắt hắn.

“Thần thiếp rời yến tiệc, là phụng mật lệnh của Thái hậu đi làm một việc riêng.”

“Còn là việc gì, xin thứ cho thần thiếp không thể nói.”

“Dù sao liên quan tới Thái hậu, thần thiếp không dám nói bừa.”

Ta đem Thái hậu ra làm lá chắn.

Ta biết, cho dù Tiêu Huyền có ngang ngược thế nào, hắn cũng không dám công khai đi chất vấn Thái hậu.

Quả nhiên, hắn trầm mặc.

Hắn nhìn chằm chằm ta, dường như muốn tìm ra sơ hở trên mặt ta.

Nhưng ta không có.

Trong lòng ta đã diễn tập không biết bao nhiêu lần.

Biểu cảm của ta, ngữ khí của ta, đều không một kẽ hở.

Rất lâu sau, hắn cười lạnh một tiếng.

“Được.”

“Đúng là một Nhiếp chính vương phi miệng lưỡi lanh lợi.”

“Bổn vương tạm thời tin nàng một lần.”

Hắn đột nhiên bóp chặt cằm ta, ép ta ngẩng đầu lên.

Lực tay lớn đến mức khiến ta đ/au đến nhíu mày.

“Nhưng nàng hãy nhớ cho bổn vương.”

Hắn ghé sát bên tai ta, giọng nói như u hồn.

“Đừng giở trò.”

“Nếu không, bổn vương sẽ để toàn bộ phủ Định An Hầu chôn cùng nàng.”

Nói xong, hắn mạnh tay hất ta ra.

Không ngoảnh đầu lại, rời khỏi Thanh Huy viện.

Ta phải vịn vào bàn mới miễn cưỡng đứng vững.

Trên cằm truyền tới cảm giác đ/au rát.

Ta nhìn bóng lưng hắn biến mất trong màn đêm, ánh mắt lạnh như băng.

Tiêu Huyền, lời uy hiếp của ngươi, đã không còn tác dụng với ta nữa.

Bởi vì, rất nhanh thôi ta sẽ khiến ngươi biết.

Rốt cuộc là ai, chôn cùng ai.

Ngày hôm sau.

Một tin tức chấn động trời đất từ Bắc Cương truyền về.

Phụ thân ta, Định An Hầu Ôn Viễn, bị buộc tội thông địch phản quốc.

Một phong “thư tay” qua lại giữa ông và tướng lĩnh địch quốc, được trình lên ngự tiền.

Triều dã chấn động.

Tiêu Huyền trên triều đường, đường hoàng chính trực, thỉnh cầu Thánh thượng áp giải phụ thân ta về kinh, triệt tra vụ án này.

Ấu đế vốn không có chủ kiến.

Mọi việc, đều do hắn – vị Nhiếp chính vương – quyết định.

Khi ta nhận được tin, đang tỉa một chậu lan.

Chiếc kéo “cách” một tiếng, cắt đứt một nụ hoa còn chưa kịp nở.

Ta nhìn nụ hoa rơi xuống, bật cười.

Tiêu Huyền.

Động tác của ngươi, còn nhanh hơn ta dự đoán.

Ngươi muốn dùng mạng phụ thân ta, để ép ta cúi đầu?

10

Tin phụ thân bị vu oan thông địch phản quốc, giống như một trận bão tuyết bất ngờ.

Chỉ trong một đêm, đã quét khắp kinh thành.

Định An Hầu phủ – cái họ từng hiển hách ấy – trong chớp mắt trở thành thứ ôn dịch mà ai cũng tránh xa.

Động tác của Tiêu Huyền, nhanh đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Thánh chỉ ban xuống liên tiếp.

Niêm phong Hầu phủ.

Thu hồi binh phù.

Toàn bộ gia quyến, đều bị giam lỏng trong phủ, không được ra ngoài.

Cả kinh thành, gió thổi cỏ lay cũng khiến người ta kinh sợ.

Ai ai cũng nói, lần này Định An Hầu khó thoát kiếp nạn.

Nhiếp chính vương nắm trong tay bằng chứng như núi, rõ ràng muốn lấy đó làm gương g/iế/t g/à d/ọa kh/ỉ.

Thanh Huy viện trái lại trở thành nơi yên tĩnh nhất trong Vương phủ.

Hoặc nói đúng hơn, là một góc bị lãng quên.

Tiêu Huyền không đến nữa.

Hắn đại khái cho rằng, thủ đoạn sấm sét như vậy đủ để đánh gục ta hoàn toàn.

Hắn chờ ta khóc.

Chờ ta náo.

Chờ ta quỳ xuống cầu xin hắn.

Nhưng ta không làm vậy. Cổ phong T/iêu M/eo

Ta bình tĩnh như một mặt nước chết.

Thanh nhi sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, khóe miệng còn nổi cả mụn nhiệt.

“Tiểu thư, người nói gì đi chứ!”

“Hầu gia bị gian nhân hãm hại, chúng ta không thể ngồi chờ c/h/ế/t như vậy!”

Ta đặt kéo tỉa hoa xuống, nhìn đôi mắt đỏ hoe của nàng.

“Thanh nhi, hoảng loạn không giải quyết được vấn đề gì.”

Giọng ta rất nhẹ, nhưng mang theo một loại sức mạnh khiến người khác an tâm.

“Ta hỏi ngươi, hiện giờ kinh thành này, là thiên hạ của ai?”

Thanh nhi sững lại, rồi đáp:

“Là… là của Nhiếp chính vương.”

“Vậy chúng ta đi cầu tình, đi kêu oan, có tác dụng không?”

“Chỉ khiến hắn càng cảm thấy chúng ta mềm yếu dễ bắt nạt, chỉ khiến hắn càng thêm đắc ý mà thôi.”

“Vậy… vậy chúng ta phải làm sao?”

Trong giọng Thanh nhi đã mang theo tiếng nức nở.

“Nô tỳ mạo muội… chúng ta nên tìm cách liên lạc với Tĩnh Vương điện hạ, người đã hứa sẽ giúp chúng ta!”

Ta lắc đầu.

“Không.”

“Bây giờ vẫn chưa phải lúc.”

“Kỳ Lân Vệ của Tiêu Triệt, chính là con át chủ bài của chúng ta trong bóng tối.”

“Át chủ bài, chỉ khi tung ra vào thời khắc quan trọng nhất, mới có thể một kích trí mệnh.”

“Nếu dùng lúc này, chỉ khiến chúng ta lộ bài, để Tiêu Huyền sinh lòng đề phòng.”

Ta dìu Thanh nhi ngồi xuống, rót cho nàng một chén trà nóng.

“Căn cơ của phủ Định An Hầu, nằm ở Bắc Cương.”

“Uy vọng của phụ thân ta, nằm trong quân ngũ.”

“Điều Tiêu Huyền kiêng kỵ nhất, chính là mười vạn thiết kỵ của phụ thân ta ở Bắc Cương.”

“Hắn muốn áp giải phụ thân về kinh, chính là muốn điều mãnh hổ rời khỏi sơn lâm, biến thành con thú bị nhốt mặc hắn x/âu x/é.”

“Hắn cho rằng, chỉ cần phụ thân rời Bắc Cương, mười vạn đại quân sẽ rắn mất đầu, để mặc hắn cài thân tín, từng bước phân hóa tan rã từ bên trong.”

Thanh nhi nửa hiểu nửa không gật đầu.

“Vậy chúng ta càng phải nghĩ cách, để Hầu gia đừng quay về kinh chứ!”

“Không.”

Ta lại lắc đầu, ánh mắt trở nên sắc bén.

“Ngược lại mới đúng.”

“Ta muốn ngươi, dùng con đường nhanh nhất mà mẫu thân để lại, gửi một phong thư cho phụ thân.”

“Nói với người, từ bỏ mọi kháng cự, giao ra binh quyền.”

“Bình thản, ung dung, theo khâm sai trở về kinh thành.”

“Cái gì?!”

Thanh nhi kinh hãi đứng bật dậy, chén trà suýt nữa rơi khỏi tay.

“Tiểu thư, người điên rồi sao?”

“Đây chẳng phải tự chui đầu vào lưới sao?”

“Để Hầu gia tự bước vào bẫy của kẻ địch, nô tỳ… nô tỳ không làm được!”

“Ngươi nhất định phải làm được.”

Ta đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt nàng.

“Thanh nhi, ngươi phải tin ta, càng phải tin phụ thân ta.”

“Phụ thân ta chinh chiến cả đời, trung quân ái quốc, quang minh lỗi lạc, không có gì phải sợ.”

“Người càng bình tĩnh, càng thản nhiên, càng chứng minh được sự trong sạch của mình.”

“Ngược lại, nếu có một chút phản kháng, lại càng khiến tội danh ‘phản nghịch’ mà Tiêu Huyền gán cho người trở thành sự thật.”

“Đến lúc đó, Tiêu Huyền có thể danh chính ngôn thuận xuất binh trấn áp, đó mới là vạn kiếp bất phục.”

“Phụ thân ta về kinh, là nước cờ hiểm.”

“Nhưng cũng là nước cờ duy nhất có thể phá cục.”

“Quân cờ này của phụ thân ta, phải đặt trên bàn cờ kinh thành, mới có thể phát huy tác dụng lớn nhất.”

“Mới có thể khiến toàn bộ triều thần, khiến thiên hạ bách tính đều nhìn rõ.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...