SAU KHI QUẸT THẺ MÁT XA CỦA TÔI, CÔ ĐỒNG NGHIỆP HỐI HẬN TỚI PHÁT ĐIÊN

CHƯƠNG 4



8

Trương Du không bao giờ quay lại công ty nữa.

Hôm sau, nhân sự gửi một thông báo trong nhóm: Trương Du vì lý do cá nhân đã xin nghỉ việc, bắt đầu làm thủ tục bàn giao từ hôm nay.

Chỗ làm trống không, máy tính đã dọn đi, chậu cây trầu bà sắp héo trên bàn cũng chẳng ai dọn.

Tiểu Chu đi ngang qua liếc một cái, chép miệng: "Đến cái cây cũng không thèm mang theo, chạy trốn sạch sẽ thật."

Chị Lý bưng chậu trầu bà đó sang bàn mình, tưới chút nước, chụp một tấm ảnh gửi vào nhóm: "Cái cây này y chang cô ta, rễ thối hết cả rồi."

Nhóm không ai phản hồi.

Không phải không muốn nói, mà là không biết nói gì.

Chiều ngày Trương Du nghỉ việc, cô ta gửi một tin nhắn hàng loạt vào nhóm:

"Thưa các đồng nghiệp, thời gian qua đã làm phiền mọi người. Số tiền tôi nợ, tôi sẽ trả. Xin lỗi."

Tiểu Lưu đáp lại trong vòng 1 nốt nhạc: "1.800 tệ, khi nào trả?"

Không thấy trả lời.

Chị Lý cũng nhắn: "200 tệ."

Đột nhiên Trương Du buông một câu:

"Chồng tôi là phú nhị đại, chỉ là bây giờ tiền vốn đang cần luân chuyển, một thời gian nữa tôi sẽ trả."

Nhóm chẳng ai nói thêm tiếng nào.

Không phải là không quan tâm, mà là không muốn tốn thời gian vô ích nữa.

Một tuần sau, công ty phát lương.

Tiểu Lưu nhắn trong nhóm: "Trương Du block tôi rồi."

Chị Lý bồi thêm: "Tôi cũng thế."

Tôi mở WeChat, xem thử.

Trang cá nhân của Trương Du chỉ còn lại một đường kẻ ngang (chặn người xem).

Ảnh đại diện đã đổi thành màu đen, dòng trạng thái (signature) đổi thành "Bắt đầu lại từ đầu".

Tiểu Chu gửi một cái meme con mèo đang lật bạch nhãn (trợn mắt), kèm chữ "Bắt đầu lại từ đầu á? Trả tiền đi đã rồi hẵng nói".

Tôi thoát khung chat, xóa luôn lịch sử trò chuyện với Trương Du.

Không phải là tha thứ, mà là lật sang trang mới.

Sau này nghe người ta kể lại, cô ta mở một sạp bán thịt nướng ở phố đi bộ dưới quê.

Có người chụp được bức ảnh gửi vào nhóm, cô ta mặc cái tạp dề dính đầy dầu mỡ, tóc tai buộc qua loa, trên mặt chẳng còn cái vẻ vênh váo tự đắc như ngày xưa nữa.

Chị Lý thở dài: "Chỉ là không biết cái khoản 200 tệ nó nợ tôi, nó phải nướng bao nhiêu xiên thịt mới trả nổi."

Cả nhóm bật cười.

Tôi cũng cười.

Nhưng cái khoản tiền đó, không còn ai đuổi theo đòi nữa.

Không phải vì rộng lượng, mà vì biết chắc là không thể đòi lại được nữa rồi.

Có những người nói câu "xin lỗi", thực ra chỉ là nói cho chính họ nghe mà thôi.

Điều thực sự đáng giá, chưa bao giờ là lời xin lỗi, mà là bạn đừng bao giờ nảy sinh tà tâm ngay từ đầu.

HẾT

Chương trước
Loading...