TA TÙY TIỆN NHẶT MỘT NGƯỜI LÀM CHA, AI NGỜ LÀ NHIẾP CHÍNH VƯƠNG
ĐẠI CHƯƠNG 1
Ta trời sinh đất dưỡng, là tiểu bá vương trong vùng đại sơn.
Sơn thần gia gia chịu không nổi ta quấy nhiễu, bèn quyết định tìm cho ta một đôi phụ mẫu.
Ông nói: “Từ hôm nay trở đi, phàm là kẻ đi ngang qua đây, ta đều sẽ thay ngươi se chỉ luồn kim, ngươi nhắm trúng ai thì cứ đi mà gieo họa cho kẻ đó.”
Ta gật đầu ưng thuận.
Thế nhưng ông dẫn tới mười bảy mười tám người, chẳng có ai hợp tâm ý ta.
Ông bất đắc dĩ hỏi: “Tiểu cô nãi nãi, tiểu tổ tông của ta ơi, ngươi rốt cuộc muốn cha mẹ thế nào?”
Ta cắn móng tay: “Ít nhất cũng phải đẹp mắt như Sơn thần gia gia chứ.”
Lúc này thì đến lượt ông cắn móng tay, ông nghiến răng dậm chân: “Biết thế ta đã chẳng hóa ra bộ dạng đẹp đẽ thế này!”
Rải lưới rộng, bắt nhiều cá, cuối cùng, Nhiếp Chính Vương cha cha của ta cũng tới rồi!
Sơn thần gia gia nhìn hắn đang hôn mê bất tỉnh, nói với ta: “Cha thì cho ngươi rồi đấy, còn nương thì ngươi tự mình đi tạo ra đi. Dùng hắn làm mồi nhử, giống như câu cá vậy. Hiểu không?”
Ta gật gật đầu, nhớ lại thuở trước từng lấy Nê Thu bá bá ra làm mồi thả thính, đáp: “Được!”
Vài ngày sau, Nhiếp Chính Vương mặt lạnh vô tình mang về một nữ oa năm tuổi, trở thành tin tức chấn động đệ nhất kinh thành.
Có kẻ tính toán: “Dường như Nhiếp Chính Vương thật sự đã có nhược điểm rồi.”
Thích khách tìm đến cửa, phát hiện cái nhược điểm này cứng đến mức mẻ cả răng.
“Cái đó… ta thấy Nhiếp Chính Vương mới là nhược điểm thì có.”
Bọn chúng đưa mắt nhìn nhau, quyết định bắt giữ Nhiếp Chính Vương để uy hiếp ta.
1
“Nữ oa, ngươi có muốn phụ mẫu hay không? Nếu ngươi muốn, ta lập tức mang đến cho ngươi.”
Sơn thần gia gia nét mặt ôn hòa nhã nhặn, đầy mong đợi nhìn ta.
Ta lắc lắc đầu, xua tay nói: “Ta đã năm tuổi rồi, đâu phải là hài nhi lên ba, không cần nương đâu.”
Ông chớp chớp mắt, xoay quanh ta một vòng, khuyên nhủ: “Năm tuổi cũng cần có nương chứ, ngươi xem những hương khách đến miếu Sơn thần dâng hương kia, ai nấy đều có nương, đó là tiêu chuẩn của loài người đấy.”
Thấy ta do dự, ông bổ sung: “Đừng nói là năm tuổi, mười tuổi cũng cần.”
Ta hồ nghi nhìn ông: “Thật sao? Sơn thần gia gia không được lừa ta đấy nhé.”
Ông hắc hắc cười: “Sơn thần gia gia ngoan nhất, sao lại lừa ngươi được? Hơn nữa có nương rồi, ngươi mới dung nhập được vào thế giới loài người.”
Nha! Cũng có lý.
Nhưng mà…
“Ta luyến tiếc các người a!”
Ta ôm chặt lấy đùi Sơn thần gia gia gào khóc.
Sắc mặt ông tím tái, giãy giụa: “Xương! Xương sắp gãy rồi!”
Ta vội vàng buông ông ra: “Xin lỗi a Sơn thần gia gia, lần này ta thật sự không cố ý.”
Ông hít sâu một hơi, hoãn lại nói: “Khụ, không sao. Chỉ là sau khi ngươi tiến vào thế giới loài người, ngàn vạn lần phải thu liễm sức lực, nếu không phụ mẫu ngươi sẽ trở thành vật tiêu hao mất. Ngươi cũng không muốn mỗi ngày thay một người chứ?”
Ta chớp chớp mắt, nói: “Yếu ớt như vậy, hay là ta không cần nữa.”
Lỡ chẳng may lỡ tay một cái, ta lại thành cô nhi.
Mặc dù hiện tại ta vốn đã là cô nhi.
Sắc mặt Sơn thần gia gia chợt đổi, vội vàng nói: “Đừng không cần a. Thế này đi, ngươi cứ chọn lấy một người, thúc bá cô bà chúng ta sẽ ban phước cho họ, cho họ thêm chút mình đồng da sắt gì gì đó, đương nhiên, ngươi vẫn phải hạ thủ lưu tình. Bằng không họ sống qua mùng một, cũng chẳng sống qua ngày rằm đâu.”
Ta vui vẻ ra mặt, gật đầu như gà con mổ thóc: “Ừm ừm, nhất định!”
Thế là, ta bắt đầu công cuộc kén chọn phụ mẫu.
Nhìn một đám người lên núi.
Sơn thần gia gia dẫn ta nấp trong bóng tối quan sát: “Ta thấy kẻ kia không tồi, ngũ quan đoan chính, thoạt nhìn là một người trung hậu.”
Ta lắc lắc đầu: “Không được, không được, thoạt nhìn quá nghiêm túc rồi.”
Ông lại chỉ sang bên cạnh: “Kẻ này thì sao? Đại gia khuê tú, làm nương ngươi có hợp không?”
Ta bĩu môi: “Mềm mềm yếu yếu, không cần, không cần.”
Liên tiếp mấy ngày, Sơn thần gia gia bất đắc dĩ nói: “Cái này cũng không được, cái kia cũng không xong, rốt cuộc ngươi muốn người thế nào?”
Ta suy nghĩ một hồi: “Kiểu gì cũng phải đẹp đẽ bằng Sơn thần gia gia mới được.”
Ông chớp chớp mắt, soi gương một cái, thở dài: “Tạo nghiệt a! Biết vậy đã chẳng hóa ra bộ dạng đẹp đẽ thế này.”
Hết cách, ông bèn triệu tập các yêu quái ở sâu trong đại sơn lại: “Chư vị, cùng nghĩ cách đi.”
Bọn họ kịch liệt thảo luận, nước bọt bay tứ tung.
Ta buồn chán leo lên người Lộc thúc chơi, lỡ tay bẻ gãy sừng của ngài ấy.
“Rắc” một tiếng, trong không gian thanh thúy bỗng chốc yên tĩnh dị thường.
Mọi người nhất tề nhìn về phía ta.
Ta cúi đầu, thật cẩn thận đưa chiếc sừng hươu cho Lộc thúc: “Lộc thúc, người còn cần không?”
Khóe miệng ngài ấy giật giật: “Ngươi mang nghiền thành bột mà ăn đi, lần sau đừng có lại gần ta nữa.”
Trải qua chuyện này, bọn họ lại một lần nữa nhớ về những ký ức kinh hoàng ngày xưa.
Nê Thu bá bá nghiến răng nói: “Ta dù có phạm vào thiên điều, cũng phải xuống núi bắt một người về.”
Mọi người nhao nhao tán đồng, vì để tìm cha mẹ cho ta, có thể nói là tinh anh dốc hết, phá phủ trầm chu.
Sơn thần gia gia nặng nề gật đầu: “Các ngươi cứ yên tâm mà đi, xảy ra chuyện gì ta gánh vác.”
Thế là, một trận phong ba kinh động lục giới bắt đầu.
Thế nhưng thẩm mỹ của bọn họ dường như không được tốt lắm.
Hắc Ngư bá bá xách theo một kẻ đang hôn mê: “Nhìn xem! Tân khoa Trạng Nguyên, Văn Khúc Tinh hạ phàm đó!”
Khóe miệng Sơn thần gia gia giật giật, nhìn kỹ một chút: “Đúng là Văn Khúc Tinh, ngươi có thể nào bớt làm bừa đi không, người này mà cũng dám bắt sao? Cấp trên mà hỏi tội ta còn phải kiếm cớ qua mặt. Đương nhiên, nếu Tiểu Hài ưng ý thì cũng được.”
Ta đánh giá một chút, khoa tay múa chân. Khoảng cách với người ta muốn vẫn còn kém xa.
Ông thở phào một hơi, nói với Hắc Ngư bá bá: “Mau mang đi trả lại đi.”
Nửa tháng sau, Hồ Ly tỷ tỷ mang về vài người: “Tiểu Hài mau tới xem, đây đều là những mỹ nhân nổi tiếng mười dặm tám thôn.”
Ta nhìn từ đầu đến đuôi, chỉ vào người cuối cùng: “Kẻ này sao lại mọc ra xấu xí thế này?”
Người nọ phản bác: “Ta là tróc yêu sư nổi danh mười dặm tám thôn! Không cần nhan sắc!”
Hồ Ly tỷ tỷ che miệng cười: “Kẻ này là tiện tay bắt về thôi.”
Tróc yêu sư càng thêm tức giận.
Lại đem trả về một đợt.
Liên tiếp mấy lần như thế.
Cuối cùng, Nê Thu bá bá mang về một người: “Nhặt được dưới sông, hình như là cái gì mà Nhiếp Chính Vương.”
Ta nhìn khuôn mặt đó, chỉ vào hắn nói: “Chính là hắn!”
Nhiếp Chính Vương trọng thương thầm nghĩ: Ta sao lại có dự cảm điềm gở thế này, Hắc Bạch Vô Thường vừa nãy sao không thấy đâu nữa? Là hoa mắt sao?
2
Sơn thần gia gia cùng chúng yêu quái vây quanh thành một vòng, ở chính giữa là Nhiếp Chính Vương đang hôn mê.
“Chư vị, để không can nhiễu đến sự cân bằng của phàm trần, chúng ta phải làm cho thân thể bất tử của hắn chỉ có tác dụng với Tiểu Hài, có làm được không?”
Thần sắc Nê Thu bá bá ngưng trọng: “Khó a, ngay cả ta cũng không dám đảm bảo ở trong tay Tiểu Hài sẽ không chết.”
Mọi người thi nhau gật đầu: “Đúng vậy a.”
“Chuyện này cũng quá khó khăn rồi.”
“Ta không giỏi cứu người, phỏng chừng không giúp được gì a.”
…
Nhìn bọn họ khó xử, ta chớp chớp mắt: “Đã vậy, hay là ta không đi nữa nhé.”
Sắc mặt bọn họ đại biến: “Đi thì vẫn phải đi chứ, nhân thế phồn hoa nhường nào a, mọi người dù liều cái mạng già này cũng phải nghĩ ra cách! Nhất định phải cho ngươi một tuổi thơ trọn vẹn.”
Nghe xong lời này, ta cảm động đến mức không gì sánh bằng: “Đa tạ thúc thúc bá bá ca ca tỷ tỷ… Mọi người đối với ta tốt quá, ô ô ô.”
Khóe miệng Sơn thần gia gia giật giật: “Chuyện này quan hệ trọng đại, ta tin mọi người vẫn phân biệt được nặng nhẹ, ngàn vạn lần đừng hạ thủ lưu tình, có bản lĩnh giữ nhà gì thì cứ mang hết ra đi.”
Thế là, đủ loại pháp thuật không muốn sống mà đập lên người Nhiếp Chính Vương cha cha.
Thân thể Nhiếp Chính Vương theo pháp thuật mà run rẩy, thoạt nhìn như sắp chết đến nơi.
Pháp thuật cuối cùng thi triển xong, mọi người nối đuôi nhau rời đi.
Lúc Nhiếp Chính Vương tỉnh lại, chỉ có ta ngồi chồm hổm trước mặt hắn.
Ta trung khí mười phần gọi lớn: “Cha!”
Hắn giật nảy mình, lập tức phủ nhận: “Đừng có gọi bậy, ta không có đứa con gái như ngươi.”
Giây lát sau hắn mới phản ứng lại mình lỡ lời, cũng lười đi đính chính, nhìn quanh bốn phía, hỏi: “Đây là nơi nào? Là ngươi cứu ta sao?”
Ta nắn nắn gò má hắn, nói: “Cha, nơi này là miếu Sơn thần, người mau đưa ta xuống núi tìm nương đi.”
Hắn né tránh, hai tay chống đất đứng lên, vết thương trên người vẫn còn ẩn ẩn đau: “Ta không phải cha ngươi.”
Hắn bước ra khỏi cửa miếu, ta lẽo đẽo theo sau.
“Người chính là cha ta, không tin có thể nhỏ máu nhận thân.”
Đây là thủ đoạn nhận thân do Sơn thần gia gia thiết lập, máu của ta và cha có thể dung hợp với nhau.
Nói xong, ta bắt lấy tay hắn, dùng sức bóp một cái, nặn ra một giọt máu.
Đồng tử Nhiếp Chính Vương co rụt lại, thân thể không khống chế được mà run lên, cảm giác này sao còn đau đớn hơn bị người ta chém mấy nhát đao vậy, hắn run rẩy khóe môi: “Ngươi dùng cái gì đâm ta?”
Ta chớp chớp mắt, dựng ngón trỏ lên: “Là móng tay.”
Hắn nhìn móng tay ngắn ngủn của ta mà ngẩn người, ngay sau đó nói: “Ngươi dùng móng tay nặn ra máu cho ta?!”
Ta gật đầu, lại tự nặn cho mình một giọt: “Giống thế này này.”
Hắn vô cùng chấn kinh, nhìn sương mù dày đặc bên ngoài, trong lòng sinh nghi: Sau khi rơi xuống sông sao lại xuất hiện ở nơi này? Dòng sông ta rơi xuống cũng không phải là sông Ngân Sơn.
Hắn bất động thanh sắc nhìn ta, thầm nghĩ: Kẻ trước mặt này, là yêu quái! Không thể trêu chọc.
Ta bưng cái bát đựng nước: “Cha xem này, máu hòa vào nhau rồi.”
Hắn mím môi khô khốc, nặn ra một nụ cười: “Xem ra ngươi thật sự là nữ nhi của ta.”
Ta vui sướng quá hóa buồn bã, bất cẩn bóp nát cái bát trong tay, mảnh vỡ rơi xuống đất, ta nhìn hắn: “Cha mau đưa ta về nhà đi!”
Nhiếp Chính Vương nuốt một ngụm nước bọt, giọng run run: “Được! Ta đưa ngươi về. Chỉ là cha bị thương nặng, đường xuống núi e là khó đi.”
Ta cười cười: “Chuyện này dễ ợt, ta vác người xuống núi.”
Ta dùng một tay nâng hắn lên từ phần bụng.
Khóe miệng hắn giật giật, xác định rồi, đây chính là yêu quái.
Trở về nhất định phải tìm người bắt yêu!
3
Sau khi xuống núi, cha tỏ ý có thể tự mình đi lại.
Thế là ta nhẹ nhàng đặt hắn xuống: “Cha, nhà chúng ta ở đâu vậy?”
Hắn đi phía sau, âm thầm quan sát ta, đáp: “Ở kinh thành.”
Ta hỏi: “Có lớn không?”
Hắn nhạt nhẽo đáp: “Cũng được, có vài cái biệt viện.”
Biệt viện là cái gì ta cũng không hiểu.
Ta quay đầu nhìn hắn, hỏi: “Cha, ta dọn vào ở có bị chật không?”
Hắn nhàn nhạt nói: “Mười người tám người như ngươi cũng ở vừa, không đến mức chật chội thế đâu.”
Tốt tốt tốt, vậy ta cũng coi như là nhà cao cửa rộng rồi.
Tiếp đó ta hỏi đến vấn đề cốt lõi: “Cha, người phải tranh thủ thời gian tìm cho ta một người nương đấy nhé.”
Khóe miệng Nhiếp Chính Vương giật giật: “Tạm thời không có ý định này, đại trượng phu phải lấy sự nghiệp làm trọng.”
Sắc mặt ta lập tức xụ xuống, chằm chằm nhìn hắn: “Nhưng ta cần.”
Đồng tử hắn co rụt, thầm nghĩ: Không đáp ứng, dường như sẽ chết.
Hắn đổi giọng: “Khi nào về nhà, cha sẽ bắt đầu tìm.”
Ta khôi phục nụ cười: “Thế mới đúng chứ, có cha có mẹ mới là một gia đình.”
Đây chính là tiêu chuẩn của hài nhi mà.
Đi trên đường, người qua lại thi nhau ghé mắt nhìn dung mạo của cha, ta kiêu ngạo nói: “Đây là cha ta, ta vẫn còn thiếu một người nương xinh đẹp.”
Nhiếp Chính Vương hận không thể bịt miệng ta lại, nhưng hắn nhịn xuống.
Cứ khoe khoang một mạch đến trong thành, hắn cũng như nguyện thăm dò được vị trí hiện tại.
Hắn cau mày: “Nơi này cách chỗ ta rơi xuống nước quả thực là Nam Bắc xa vời vợi.”
Hắn vừa nói vừa đánh giá ta đang gặm kẹo hồ lô.
Đại thúc bán kẹo hồ lô vội vã hô lên: “Tiểu cô nương, que gỗ không ăn được đâu!”
Ta nhổ vụn gỗ ra, lẩm bẩm: “Thảo nào, mùi vị kém như vậy.”
Nhiếp Chính Vương ho khan một tiếng: “Ăn đủ chưa? Ăn đủ rồi chúng ta ngồi thuyền về kinh.”
Ta ném nốt nửa đoạn que gỗ đi: “Đi đi đi, về nhà!”
4
Trước khi lên thuyền, hắn đặc biệt dẫn ta đi mua hai bộ xiêm y. Trong khoang thuyền ta duỗi cái lưng lười biếng, liền thấy y phục rách toạc một đường.
Ta chớp chớp mắt, thở dài một hơi: “Cái này còn không bằng y phục trước kia của ta.”
Ta lại khoác y phục lúc trước của ta ra ngoài.
Mắt Nhiếp Chính Vương mở hé một khe hở, hỏi: “Rách rồi sao không vứt đi?”
Ta nói: “Không thể vứt, đây là y phục cha mua cho ta.”
Hắn khẽ giật mình, vẫn nói: “Ngươi ở đây ngoan ngoãn đợi ta, ta ra ngoài xem phong cảnh.”
Ta đứng phắt dậy, hưng phấn nói: “Ta cũng muốn đi!”
Hắn nhìn ta, nói: “Vậy ngươi đi đi, ta không đi nữa.”
Ta lại ngồi xuống: “Cha không đi, ta cũng không đi.”
Khóe miệng hắn giật giật, một cái rễ cây biến thành hai đầu chặn đường, muốn chạy cũng không xong.
Hắn bàng thính trắc kích thăm dò: “Ngày thường ngươi mấy giờ mới ngủ?”
Ta lập tức đáp: “Bẩm báo cha, ta thường không ngủ.”
Khóe mắt hắn nảy lên, lần thứ ba xác định đây chính là yêu quái! Đâu có ai không ngủ, yêu quái cũng phải ngủ chứ.
Thật sự không chịu nổi nữa, hắn nói: “Vậy ngươi thức đi, cha phải ngủ đây.”
Nhìn hắn ngủ, ta vô cùng buồn chán đi tới đi lui, qua một lúc, ta ghé sát tai hắn nói khẽ: “Cha, đến giờ rời giường rồi.”
Hắn uể oải mở mắt, nhìn sắc trời qua khe hở cửa sổ, nói: “Ta mới vừa chợp mắt thôi mà!”
Ta ngại ngùng nói: “Cha, người cứ ngủ đi, ta đi gọi bạn ra chơi nhé.”
Hắn cau mày, thần kinh lại căng thẳng: “Cầu xin ngươi, đừng có gọi ta dậy nữa.”
Ta ngoan ngoãn gật đầu.
Mắt hắn nhắm nhắm mở mở, rồi cũng chìm vào giấc ngủ.
…
“Khách quan mau tỉnh lại, khuê nữ nhà ngài đục một lỗ trên thuyền rồi, thuyền sắp chìm rồi!”
Nhiếp Chính Vương: Không dám mở mắt, hy vọng chỉ là ảo giác.
5
Giữa dòng sông lớn, chiếc thuyền lớn này đang từ từ chìm xuống.
Ta đang bận rộn dỡ đông tường bù tây tường, nhưng tốc độ nước tràn vào ngày càng nhanh, đã không cản nổi nữa rồi.
Lão phu thuyền vội vàng chạy lên gọi cha tỉnh dậy.
“Ta ở đây vẫn còn một chiếc thuyền nhỏ, đủ để thoát thân. Chỉ là số tiền bồi thường này…”
Nhiếp Chính Vương xoa xoa huyệt thái dương, tháo miếng ngọc bội trên người đưa cho lão, thở dài: “May mà trên chuyến thuyền này ngoài mấy tên thủy thủ thì không có ai khác.”
Đây chính là cái lợi của việc bao trọn gói.
Lão phu thuyền nhìn màu sắc của ngọc bội, mừng rỡ ra mặt, chuẩn bị đi thả thuyền nhỏ.
Chợt khoảnh khắc đó, thân thuyền tròng trành dữ dội.
Lão kinh hô: “Lẽ nào là gặp phải thủy quái rồi?”
Hai người chạy ra xem, chỉ thấy một con cự thú đang đội dưới gầm thuyền, bộ dáng vô cùng đáng sợ.
Ta ngồi trên đầu con cự thú, chỉ huy: “Mau đưa chiếc thuyền này dạt sang bờ bên kia!”
Vị Hắc Ngư tinh đang đội thuyền trên đầu này trên thân đầy vết thương, cung kính cười nói: “Thượng tiên chớ gấp, với tốc độ của ta, trong khoảnh khắc là tới.”
Ta vuốt vuốt mái tóc ướt sũng, may mà lần này ta nhanh trí, lặn xuống nước tìm được một con Hắc Ngư yêu tinh, bằng không thì chỉ có nước tự mình đội thuyền đi thôi.
Ta dặn dò: “Ngươi hãy đội cho vững, đừng có chậm trễ.”
Nó cười bồi: “Không dám, không dám, ta nhất định cẩn thận vững vàng, cam đoan dù một giọt nước cũng không bắn lên.”
Ta gật đầu: “Vậy thì tốt, nếu ngươi làm tốt, công pháp ta hứa chờ lát nữa sẽ truyền cho ngươi.”
Đó chính là những thứ ta xem được từ chỗ Nê Thu bá bá, nghe nói tu luyện đến cuối cùng có thể hóa rồng.
Nó lập tức vui mừng khôn xiết: “Được!”
Nói xong, ta xuôi theo mạn thuyền, ba bước hai bước trèo lên mũi thuyền, nhìn Nhiếp Chính Vương đang kinh hồn bạt vía, nói: “Cha, người vào ngủ tiếp đi, xong xuôi cả rồi.”
Khóe miệng hắn giật giật, thầm nghĩ: Ta còn dám ngủ sao? Ngủ một giấc nữa chưa chắc có cơ hội mở mắt đâu. “Sắc trời không tồi, ta thưởng nguyệt một chút.”
Lão phu thuyền nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi, sớm đã đổ mồ hôi hột, lão đem ngọc bội trả lại: “Khách quan, nếu đã không sao, ngài cứ lấy về đi. Ta sợ tiểu thư lại đấm cho ta một quyền chết tươi.”
Nhiếp Chính Vương lắc lắc đầu: “Cũng không phải vật gì quý giá, ngươi cứ giữ lấy, coi như chi phí sửa thuyền.”
Lão phu thuyền không nói thêm nữa.
Ta chẳng hứng thú gì với ngọc bội, nhìn vầng trăng sáng trên trời, nhớ lại cảnh tượng trong núi.
Cũng không biết Sơn thần gia gia và mọi người thế nào rồi, sau khi ta rời đi họ có thấy đau lòng không nhỉ?
Ta có chút rầu rĩ.
Nhiếp Chính Vương nhìn cự thú bên dưới, lại nhìn ta đang dựa vào mạn thuyền, thầm nghĩ: Đây đã không phải là yêu quái bình thường nữa rồi, về đến nơi nhất định phải trọng kim mời cao thủ! Không, phải mời mấy chục người!
Vài ngày sau.
Trải qua một chặng đường xóc nảy, Nhiếp Chính Vương của ta cuối cùng cũng mặt mũi xám xịt trở về tới kinh thành.
Hắn than thở: “Đại nạn không chết, tất có hậu phúc!”
Ta nhìn hắn: “Cha à, người không chết đáng lẽ phải về miếu Sơn thần dâng hương đấy, Sơn thần gia gia bọn họ đã giúp người một bề bộn lớn.”
Nhiếp Chính Vương quay đầu nhìn ta, trong mắt lóe lên tia u ám, thầm nghĩ: Tại sao lại gặp đại nạn, trong lòng ngươi không rõ sao?
Nhưng hắn không dám chọc thủng, hiền từ cười nói: “Tiểu Hài, lát nữa vào thành, ngươi ngàn vạn lần đừng hễ gặp người là nói ta là cha ngươi nhé. Bị người ta biết ta rời kinh mang theo một đứa bé thì không tiện tìm nương cho ngươi đâu.”
Ta lắc lắc đầu: “Không được, không được, Sơn thần gia gia dạy ta phải lấy thành tín làm gốc. Đây là sự thật, không thể giấu giếm.”
Hắn cắn răng nghiến lợi, thầm nghĩ: Đợi giải quyết xong con tiểu yêu quái này, nhất định phải đập nát cái tòa miếu hoang đó!
Khoảnh khắc ngẩng đầu lên, Nhiếp Chính Vương dường như lại khôi phục trạng thái vô cảm ngày thường: “Đi thôi, khoảng thời gian này ta không có ở đây, hy vọng tên tiểu tử nhà ta không gây ra rắc rối gì.”
Ta vội vàng hỏi: “Cha, tiểu tử nhà ta lớn nhường nào rồi? Đã được năm tuổi chưa?”
Khóe mắt hắn nảy lên: “Ngươi nên gọi hắn là Bệ hạ hoặc Hoàng huynh, hắn lớn hơn ngươi bốn tuổi.”