Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
TÔI SỐNG CHUNG VỚI BÀ CỤ ĐÃ MẤT
CHƯƠNG 3
Tôi đang định đi đường vòng, thì điện thoại bỗng rung lên một cái.
Douyin báo có tin nhắn mới.
Không phải tài khoản của tôi là của Trần Hạo.
Trước đây anh ta dùng điện thoại của tôi lướt Douyin, đăng nhập tài khoản vào xong quên không thoát.
Tôi cũng quên béng mất.
Tin nhắn là do một cô gái gửi tới, kèm theo icon trái tim:
“Cưng ơi, cuối tuần này đi đâu chơi thế?”
Tôi bấm vào xem, lướt lên trên một chút.
Kín đặc màn hình.
“Anh quyết định đi, em nghe theo anh hết~”
“Hay đi lại cái khách sạn suối nước nóng lần trước nhé?”
“Dạ dạ, nhớ anh rồi”
Ngày tháng là tuần trước.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình mất ba giây.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn Trần Hạo và bó hoa trên tay anh ta.
Tôi mỉm cười.
“Trần Hạo, tuần trước anh đi khách sạn suối nước nóng với ai thế?”
Nụ cười của anh ta đông cứng lại.
“Cái gì cơ?”
Tôi xoay màn hình điện thoại về phía anh ta.
Mặt anh ta cứ mỗi giây lại trắng bệch thêm một chút.
“Cái… cái này là…”
“Lịch sử trò chuyện của anh.”
Tôi thu điện thoại lại, đi lướt qua người anh ta.
“Hoa đẹp đấy, đem tặng cho ‘cưng’ của anh đi.”
Bước đi được mười bước, tôi nghe thấy tiếng bó hoa rơi bình bịch xuống đất ở phía sau.
Sướng.
Thật sự quá sướng.
Về đến nhà, bà Chu đang ngồi ở phòng khách, tivi đang chiếu thời sự.
“Giải quyết xong rồi?”
“Xong rồi ạ.”
“Sau này đừng thèm để ý đến loại người đó nữa.”
“Cháu biết rồi.”
Tôi ngồi xuống, ngập ngừng một chút.
“Bà ơi, lúc trước bà bảo chồng cũ của bà cũng thế… Ngày xưa bà cũng gặp phải chuyện này ạ?”
Bà Chu vẫn nhìn tivi, không ngoảnh đầu lại.
Im lặng một hồi lâu.
“Ừ. Hồi trẻ lấy phải một gã không ra gì, sau đó ly hôn.”
Tôi sững người.
5.
Tôi muốn hỏi thêm, nhưng bà Chu đã lướt thẳng vào căn phòng của bà rồi đóng cửa lại.
Ma đóng cửa.
Tôi gõ cửa nửa ngày, bà không thèm để ý đến tôi.
Ngày hôm sau, mẹ tôi lên thăm.
Không đi một mình.
Bà đưa theo cả bác gái, dì hai, và anh họ.
Cả bốn người, tay xách hoa quả và sữa tươi, đứng trước cửa nhà tôi.
“An An, mẹ đến thăm con đây!”
Mẹ tôi cười tươi như hoa.
Tuần trước tôi lỡ tay gửi bức ảnh chụp thẻ nhân viên mới vào nhóm gia đình, bị mẹ phóng to ra soi nửa ngày, phát hiện tên công ty nghe xịn hơn chỗ cũ.
Thế là mẹ lên đây.
Nhưng tôi thừa biết đằng sau nụ cười này là cái gì.
Lần trước mẹ cười thế này, là đến mượn tiền tôi cho anh họ mở quán.
“Mẹ, sao mẹ lại lên đây?”
“Nghe nói con đổi việc mới, lương tăng lên không ít hả? Mẹ mừng quá nên lên thăm con.”
Bác gái chen vào cửa, đảo mắt nhìn khắp lượt.
“Chà, ba phòng ngủ một phòng khách cơ à? An An khá quá nhỉ, căn nhà này không rẻ đâu đúng không?”
“Cũng bình thường ạ.”
“Mua bao nhiêu tiền?”
“Không nhiều lắm.”
Dì hai cũng đi vào, ngồi xuống sô pha, vắt chéo chân.
“An An, dạo này anh họ con đang muốn mở quán trà sữa, còn thiếu chút vốn khởi nghiệp. Bây giờ lương con cao rồi, có thể cho anh mượn mười vạn không?”
Tới rồi.
Tôi biết ngay mà.
“Dì hai, cháu mới đổi việc, còn chưa được phát lương nữa.”
“Vậy con ứng trước ra đi, bọn trẻ các con bây giờ chẳng phải đều dùng thẻ tín dụng đó sao?”
Anh họ đứng ở cửa, cười hì hì.
“An An, coi như là em đầu tư, lúc nào có lãi anh chia phần cho em.”
Lần trước anh bảo mở quán thịt nướng cũng nói y như vậy.
Tiền mượn rồi, quán sập tiệm, một đồng cũng chẳng trả lại.
Tôi vừa định mở miệng từ chối, thì trong bếp vang lên một tiếng động lớn.
Xoảng!
Tất cả mọi người đều giật nảy mình.
Tôi chạy vào bếp xem một chiếc bát trên giá tự dưng rơi xuống, vỡ tan tành.
Bà Chu đang đứng cạnh giá để bát, nháy mắt với tôi.
Tôi cố nhịn cười, bước ra phòng khách.
“Xin lỗi mọi người, nhà này cũ rồi, đồ đạc hay bị rơi lắm.”
Sắc mặt bác gái hơi khó coi.
“An An, căn nhà này của cháu có phải là…”
“Có phải là gì ạ?”
“Không có gì.”
Bác ấy co rụt người lại trên sô pha.
Mẹ kéo tôi vào phòng ngủ, đóng cửa lại.
“An An, con hai mươi tư tuổi rồi, đến lúc tìm người yêu rồi đấy.”
“Mẹ…”
“Con nhìn chị họ con xem, bằng tuổi con mà con nó đã biết đi rồi kìa.”
“Mẹ, con không vội.”
“Con không vội mẹ vội! Không lấy chồng nữa là ế chỏng gọng ra đấy!”
Ngoài phòng khách, tivi bỗng tự động bật.
Âm lượng rất lớn.
Đang chiếu một chương trình thực tế về ly hôn, nữ khách mời đang khóc lóc kể lể: “Anh ta ngoại tình, lại còn bảo là do tôi chưa đủ tốt!”
Mẹ tôi sững người.
Bác gái ngoài phòng khách gọi với vào: “Ai bật tivi thế?”
Không ai trả lời.
Tivi lại tự động chuyển kênh.
Lần này là bản tin thời sự: “Một người đàn ông sau khi kết hôn đã bạo hành vợ, bị kết án ba năm tù.”
Lại chuyển kênh.
“Một cô gái mắc bệnh trầm cảm sau khi bị giục cưới…”
Bác gái đứng bật dậy.
“Cái tivi này có vấn đề hả?”
Dì hai cũng đứng lên.
“An An, căn nhà này của cháu… sao cứ có cảm giác ớn lạnh thế nào ấy?”
Anh họ đã đi ra đến tận cửa.
“Tự dưng con nhớ ra con còn có việc, con đi trước nhé.”
Ba người nối đuôi nhau ù té chạy.
Mẹ tôi đứng ở phòng khách, nhìn chiếc tivi vừa tự động tắt, sắc mặt cực kỳ phức tạp.
“An An, căn nhà này của con…”
“Mẹ, nhà không có vấn đề gì đâu. Chỉ là cũ rồi, đồ điện không được nhạy thôi.”
Mẹ tôi bán tín bán nghi liếc nhìn tôi.
“Vậy con ở một mình, chú ý an toàn nhé.”
“Con biết rồi.”
Tiễn mẹ về xong, tôi đóng cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa.
“Bà ơi, bà ác quá.”
Bà Chu lướt ra ngoài, mang bộ mặt vô tội.
“Bà có làm gì đâu. Tivi tự nó bật đấy chứ.”
“Bát cũng tự nó rơi ạ?”
“Đúng, tự nó rơi.”
Tôi bật cười.
Cười xong, tôi nhìn bà.
“Bà ơi, sao bà lại đối xử tốt với cháu như vậy?”
Bà sững lại một chút.
“Ý cháu là sao?”
“Cháu chỉ là người thuê… à không, một người lạ mua lại nhà của bà. Bà giúp cháu tìm việc, giúp cháu đuổi bạn trai cũ, giúp cháu đối phó với họ hàng. Bà làm thế để làm gì?”
Bà Chu không nói gì.
Lướt đến bên cửa sổ, nhìn bóng đêm bên ngoài.
Im lặng rất lâu.
“Bà kể cho cháu nghe một câu chuyện nhé.”
Giọng bà khác hẳn ngày thường, mất đi cái vẻ lắm điều, trở nên rất nhẹ nhàng.
“Bà kết hôn năm hai mươi sáu tuổi. Lấy phải một người đàn ông, ông ta bắt bà ở nhà trông con, bà lại cứ khăng khăng đòi ra ngoài buôn bán. Ông ta bảo đàn bà con gái lộ mặt ra ngoài là mất mặt, bà bảo chết đói mới là mất mặt.”
“Cãi nhau ba năm, ông ta bảo một là nghe theo ông ta, hai là ly hôn.”
“Bà chọn ly hôn.”
Tôi nhìn bà.
“Sau đó thì sao ạ?”
“Sau đó bà sống một mình.”
Bà khẽ cười, một nụ cười rất nhạt.
“Đàn bà ly hôn ở cái thời đó, cháu biết người ta nói gì không? Người ta bảo bà khắc phu, bảo bà không an phận, bảo đời bà thế là xong.”
“Bà không tin. Tự mình bày một sạp hàng may vá, sau đó mở một cửa tiệm nhỏ, rồi sau nữa dành dụm tiền mua được căn nhà này.”
Bà ngừng lại một chút.
“Cuộc sống trôi qua không đến nỗi nào. Chỉ là… luôn luôn có một mình.”
“Bà không đi bước nữa ạ?”
“Đi bước nữa làm gì?” Bà trĩu môi, “Bà sống một mình đang yên đang lành, rước thêm một người về để chuốc lấy bực mình à?”
Tôi mỉm cười.
Nhưng bà không cười.
“Chỉ là đôi khi…” Giọng bà càng nhẹ hơn, “Nhìn thấy trẻ con nhà người ta, lại thấy tủi.”
“Bà nghĩ gì ạ?”
“Nghĩ nếu bà có một đứa con, thì sẽ trông như thế nào. Nếu bà có một đứa cháu gái, thì sẽ ra sao.”
Bà quay đầu lại nhìn tôi.
“Đời này bà chẳng thiếu thứ gì. Có nghề trong tay, có nhà cửa, có tiền tiết kiệm. Chỉ thiếu một… người thân.”
“Đến ngày Tết, nhà người ta náo nhiệt rộn ràng, bà lủi thủi một mình gói sủi cảo, gói đầy một bàn, ăn không hết, phải đổ đi quá nửa.”
“Lúc ốm đau, tự mình đi bệnh viện xếp hàng, tự mình truyền dịch, y tá hỏi ‘Người nhà đâu’, bà bảo không có.”
“Sau đó bà không đến bệnh viện nữa. Bệnh vặt thì ráng chịu, bệnh nặng… cũng cố chịu.”
Mắt tôi nóng lên.
“Bà…”
“Đừng ngắt lời, nghe bà nói hết đã.”
Bà lướt trở lại, ngồi xuống đối diện tôi.
“Bà mất lúc bảy mươi tám tuổi. Chết cô độc ngay trong phòng khách này. Ba ngày sau người ta mới phát hiện ra.”
“Hàng xóm bảo ngửi thấy mùi, nên mới gọi cảnh sát.”
Lúc nói ra câu này, giọng điệu của bà rất bình thản, như thể đang kể chuyện của ai khác.
“Bà không sợ chết. Bà chỉ sợ chết rồi mà chẳng ai hay.”
“Sống cả một đời, đến lúc nhắm mắt xuôi tay ngay cả một người nhặt xác cũng không có.”
Nước mắt tôi trào ra.
“Ngày cháu dọn vào, bà đã nhìn thấy cháu.”
Bà nhìn tôi, đôi mắt rất sáng.
“Cháu chuyển nhà một mình, thùng đồ nặng quá bê không nổi, ngồi bệt xuống đất thở dốc. Bà nghĩ thầm trong bụng, con bé này giống hệt bà hồi trẻ, bướng bỉnh cứng đầu.”
“Sau đó cháu phát hiện ra bà, sợ quá vác dép lê định phang bà.”
Tôi phá lên cười trong nước mắt.
“Thì bà cũng đâu thể nửa đêm nửa hôm ngồi lù lù trong bếp thế được.”
“Ngày nào bà chẳng ngồi trong bếp, trước đây đâu có ai nhìn thấy bà.”
Bà cũng cười.
Cười xong, bà nhìn tôi rất nghiêm túc.
“An An, cháu hỏi bà vì sao lại tốt với cháu.”
“Bởi vì cháu là người đầu tiên dọn vào đây mà không sợ bà.”
“Trước đây cũng có người dọn vào, nhìn thấy bà là bỏ chạy té khói. Có một gã buôn bất động sản, ở được ba ngày, ngày nào cũng chửi thề hùng hổ, bà nhìn ngứa mắt, gã tự ngã gãy chân.”
“Chỉ có cháu, nhìn thấy bà phản ứng đầu tiên là vác dép phang bà, phản ứng thứ hai là hỏi bà có muốn uống nước không.”
“Một con ma, mà cháu đi hỏi nó có muốn uống nước không.”
Tôi ngượng ngùng gãi đầu.
“Lúc đó não cháu bị chập mạch…”
“Không phải chập mạch. Mà là tâm cháu thiện.”
Giọng bà rất nhẹ, nhưng rất nghiêm túc.