Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
NGÀY TÔI RA ĐI TRẮNG TAY, CHỒNG CŨ VÀ CON TRAI LỘ MẶT THẬT
CHƯƠNG 3
Chút tài sản cuối cùng bố để lại cho tôi.
Tôi nhắn tin cho Phương Tuân, hỏi nó có biết chuyện này không.
Nó trả lời trong vòng một giây: Mẹ đừng suy nghĩ lung tung nữa, chuyện sổ tiết kiệm con không rõ, mẹ đi hỏi bố đi.
Cuối câu còn thả một icon mặt vàng đang ôm.
Tôi trân trân nhìn cái mặt cười toe toét ấy, chợt thấy giống như nó đang chế nhạo mình.
“Diệp Đồng, mày thật sự trắng tay rồi.”
Đây là lần thứ hai tôi tự nói với chính mình câu này.
—
4
“Cô Diệp, tháng này đến hạn tiền nhà rồi, nếu tiện thì hôm nay cô chuyển khoản luôn nhé.”
Chủ nhà đứng ngoài cửa, tay kẹp điếu thuốc, ánh mắt quét một vòng quanh căn phòng xập xệ sau lưng tôi.
“Tôi chuyển cho anh ngay.”
Tôi lấy điện thoại ra, mở ứng dụng ngân hàng.
Số dư hiển thị: 0.00 tệ.
Tôi sững sờ.
Trong thẻ đó rõ ràng còn ba nghìn tệ là tiền sinh hoạt phí mà trước khi ly hôn Phương Tuân “giữ hộ” rồi trả lại.
Hôm qua vẫn còn, hôm nay đã bốc hơi.
Tôi bấm vào lịch sử giao dịch – 2 giờ 12 phút sáng, chuyển khoản trực tuyến đi tròn ba nghìn tệ, người nhận: Phương Lâm.
Ở mục ghi chú có ghi bốn chữ: “Hoàn trả tiền mượn”.
Tôi chưa từng mượn hắn ta đồng nào.
Chủ nhà đợi mãi, sắc mặt sa sầm: “Cô Diệp này, tôi cũng không phải làm từ thiện, nếu cô đang kẹt—”
“Cho tôi ba ngày.”
“Được, ba ngày. Qua ba ngày nữa mà vẫn bặt tăm, thì cô tự đi tìm chỗ khác nhé.”
Cửa đóng rầm lại.
Tôi ngồi một mình trên giường, vùi đầu vào đầu gối.
Lúc này điện thoại vang lên.
Không phải cuộc gọi, mà là thông báo có bài viết mới trên WeChat.
Phương Tuân đăng một status. Một chùm chín bức ảnh, phòng khách trang hoàng lộng lẫy, trên chiếc bàn ăn bằng đá cẩm thạch bày la liệt thức ăn.
Phương Lâm ngồi ghế chủ tọa, Ngụy Đường kề vai sát cánh bên cạnh, Phương Tuân đứng ngay phía sau họ, cả ba người đều cười rạng rỡ.
Dòng trạng thái: Bữa cơm đầu tiên ở nhà mới, ở bên những người yêu thương tôi.
Người bình luận đầu tiên là Ngụy Đường: “Kỹ năng chụp ảnh của con trai cưng ngày càng lên tay rồi ❤️”
Phương Tuân trả lời: “Đồ ăn mẹ Đường nấu là ngon nhất!”
Bên dưới là hàng chục bình luận, toàn là bạn bè chung của họ.
“Nhà mới đẹp quá! Sếp Phương có gu thật!”
“Gia đình ba người hạnh phúc ghê!”
“Cuối cùng chị dâu cũng dọn vào rồi, chúc mừng chúc mừng.”
Không một ai đả động gì tới tôi.
Như thể tôi chưa từng tồn tại trên cõi đời này.
Tôi vuốt màn hình đọc từng dòng một.
Đến bình luận cuối cùng, tay tôi khựng lại.
Là Hà Quân.
Chị ta viết: “Thằng Tuân lớn thật rồi, sếp Phương có phúc quá.”
Hà Quân.
Người bạn tôi quen biết ròng rã ba mươi năm.
Ba ngày trước trong điện thoại còn thơn thớt “chị lo cho em”, “em nghỉ ngơi cho khỏe”.
Bây giờ chị ta lại đang rôm rả chúc tụng dưới bức ảnh gia đình ba người của Phương Tuân.
Tôi tắt điện thoại.
Bất động rất lâu.
Bên ngoài cửa sổ có tiếng ai đó dưới lầu gọi con về ăn cơm, giọng kéo dài thườn thượt.
Cặp vợ chồng hàng xóm lại bắt đầu cãi vã, vợ ném bát, chồng đập bàn.
Vòi nước vẫn đang rỉ.
Một giọt, hai giọt, ba giọt.
Tôi chợt nhớ ra một chuyện.
Sinh nhật Phương Tuân năm ngoái, tôi mua cho nó một chiếc xe mới – không quá đắt, lăn bánh mười lăm vạn tệ (khoảng 500 triệu VNĐ), trả góp.
Ngày nhận xe, chính tay tôi đã lắp camera hành trình cho nó, cũng là tôi đăng ký tài khoản đám mây.
Nó mù tịt mấy cái này.
Mật khẩu là tôi đặt, số điện thoại liên kết cũng là của tôi.
Tôi vớ lấy chiếc điện thoại nứt màn hình, mở ứng dụng camera hành trình.
Đăng nhập – Xác thực vân tay – Vào mục xem lại trên đám mây.
Kéo thanh thời gian về chiều nay.
Không có.
Nó đã tắt camera hành trình.
Tôi lật tiếp về trước, lật đến ngày ly hôn – tức là bốn ngày trước.
Tệp video vẫn còn.
Tôi bấm mở.
Hình ảnh rất sắc nét.
Phương Tuân ngồi ghế lái, qua gương chiếu hậu có thể thấy tôi đang tựa đầu ngủ ở ghế sau.
Rồi nó xuống xe, tạt vào vệ đường mua thuốc lá.
Bluetooth vẫn kết nối.
Giọng Phương Lâm từ loa xe vang lên: “Con trai, mẹ mày thật sự để lại hết nhà cửa cho mày rồi à?”
Giọng Phương Tuân qua loa điện thoại vọng lại: “Bố, con diễn đạt không? Tiền và nhà đều đưa hết cho bố rồi đấy, chiếc xe thể thao bố hứa cho con đừng có mà quên.”
Phương Lâm bật cười.
“Yên tâm đi, đợi sang tên xong xuôi là không cần phải hầu con mụ điên đó diễn kịch nữa.”
Tôi nghe rõ tiếng thở của chính mình, trong căn phòng trọ sặc mùi mốc meo này, mỗi lúc một nặng nề.
Đoạn video vẫn đang tiếp tục.
Phương Lâm nói một câu mà lúc đó tôi nghe không rõ – có lẽ do tín hiệu bluetooth chợt tốt lên một thoáng:
“Tuân Tuân, còn một chuyện nữa, Đường Đường bảo khoan hãy cắt đứt sạch sẽ với mẹ mày vội, bả vẫn còn đứng tên một thứ – tờ giấy chứng nhận quyền sử dụng đất mảnh nhà cổ của ông ngoại mày để lại. Đợi lấy được tay rồi, lúc đó quan hệ mẹ con tụi mày muốn xử lý sao cũng được.”
Phương Tuân đáp: “Bố yên tâm, mẹ tin con lắm, con nói gì mẹ cũng nghe.”
Tôi ấn tạm dừng video.
Màn hình khựng lại ở khuôn mặt của chính tôi trong gương chiếu hậu – mắt nhắm nghiền, khóe miệng thậm chí còn vương chút ý cười an tâm.
Người đàn bà đó còn ảo tưởng rằng đứa con trai sẽ bảo vệ mình.
Tôi lưu đoạn video này lại, đồng bộ sang email, rồi copy thêm một bản vào Google Drive.
Xong xuôi, tôi tắt nguồn điện thoại.
Ngồi lọt thỏm trong bóng tối, thật lâu.
Cho đến khi tiếng gọi con dưới lầu biến mất hoàn toàn, đôi vợ chồng hàng xóm cũng ngừng cãi vã.
Tôi đứng dậy, cầm lấy chìa khóa bước ra khỏi cửa.
Đã đến lúc bắt bọn họ phải trả giá.
—
5
“Diệp Đồng? Là Diệp Đồng đúng không?”
Tại trạm xe buýt, một người đàn ông mặc áo khoác xám đậm nhìn chằm chằm tôi mất mấy giây rồi bước tới một bước.
Tôi ngẩng đầu.
Khuôn mặt trước mắt trông hơi quen, nhưng nhất thời chưa nhớ ra ai.
“Tôi là Lục Tuân, bạn cùng lớp cấp ba, ngồi ngay sau cậu đây. Cậu không nhớ à?”
Lục Tuân.
Hồi cấp ba gầy nhom như cây sào, giờ đã để râu quai nón mờ, đeo kính gọng bạc, tay xách cặp táp.
“Sao cậu lại đợi xe buýt ở đây?” Cậu ấy nhìn bảng giờ xe, rồi lại nhìn tôi, ánh mắt dừng lại ở chiếc điện thoại vỡ màn hình mà tôi đang nắm chặt trong tay.
“Ngồi chút đi, quán mì bên cạnh vẫn còn mở kìa.”
Vốn dĩ tôi định từ chối.
Nhưng thẻ ngân hàng không còn một cắc, từ trưa đến giờ chưa có hột cơm nào vào bụng, đứng lâu quả thực hơi váng đầu.
Ngồi xuống, cậu ấy gọi hai bát mì, không vặn vỏi xem tôi đã xảy ra chuyện gì, chỉ im lặng ngồi ăn.
Lúc bát mì được bưng lên, tôi mới để ý trên ve áo khoác của cậu ấy có cài huy hiệu của một văn phòng luật.
“Cậu làm luật sư à?”
“Ừ, chuyên mảng hôn nhân gia đình.”
Đũa trên tay tôi khựng lại giữa không trung.
Cậu ấy dường như tinh ý nhận ra điều gì, buông đũa xuống nhìn tôi: “Cậu gặp rắc rối sao?”
Tôi chần chừ rất lâu, rồi đẩy điện thoại đến trước mặt cậu ấy.
“Cậu xem đoạn video này trước đi.”
Đoạn camera hành trình được phát trên màn hình nứt nẻ, tiếng đàm thoại bluetooth chát chúa lọt thỏm vào không khí ồn ào của quán mì.
Lục Tuân xem từ đầu đến cuối, không hề ngắt lời.
Xem xong, cậu ấy trầm ngâm mất mười mấy giây.
“Thỏa thuận ly hôn hiện còn trong tay cậu không?”
“Còn.”
“Lấy ra cho tôi xem.”
Tôi lục tìm trong túi xách bản thỏa thuận ly hôn đã ký tên.
Cậu ấy lật từng trang, đến mục phân chia tài sản, hàng lông mày lập tức nhíu chặt lại.
“Cậu chuyển toàn bộ bất động sản và tiền gửi tiết kiệm sang tên con trai cậu?”
“Đúng. Bởi vì nó nói—”
“Nó nói làm thế là để bảo vệ cậu.” Lục Tuân điền nốt vế sau cho tôi, giọng bình thản.
Cậu ấy đặt bản thỏa thuận xuống.