Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
TÔI KHÔNG KẾT HÔN NỮA
CHƯƠNG 3
Tôi vội gật đầu vâng dạ.
Cũng chính ngày hôm đó, bệnh viện lần đầu tiên phát giấy báo bệnh nguy kịch cho mẹ tôi.
Tôi trốn trong lối thoát hiểm của bệnh viện, khóc đến toàn thân run rẩy.
Lần này lượt khác gọi điện thoại cho anh ta.
Thì ra lúc đó, anh ta đang tổ chức sinh nhật cho Lâm Uyển.
Tôi cầm bức ảnh đó lên, nhìn rất lâu.
Tần Tắc Án chú ý đến ánh mắt của tôi, anh ta bước lại gần.
“Tình Diên, không phải như em nghĩ đâu—”
“Tắc Án!”
Mẹ Lâm lập tức ngắt lời.
“Cháu còn định để cô ta thao túng đến bao giờ nữa? Chuyện của cháu và Uyển Uyển có gì mà không dám nhìn mặt người khác? Mẹ cô ta chết rồi, cô ta còn muốn dùng người chết để trói buộc cháu cả đời sao? Chẳng phải chính miệng cháu từng nói với dì, nếu không vì cái bà mẹ sắp ốm chết của cô ta, cháu đã sớm chia tay rồi sao?”
Mẹ Lâm càng nói càng hăng.
“Uyển Uyển nhà chúng ta số sướng, không giống như ai kia. Tháng trước Tắc Án đổi cho con bé chiếc BMW, xe của bố nó cũng là do Tắc Án mua, lại còn mua cả căn hộ cạnh trường học cho Uyển Uyển nữa.”
“Cô từ bỏ đi, người Tắc Án thực sự yêu là Uyển Uyển!”
Bà ta nói một câu, đầu Lâm Uyển lại ngẩng cao thêm một phân.
Còn mặt Tần Tắc Án thì trắng bệch thêm một phần.
Còn tôi thì biết rất rõ, Tần Tắc Án căn bản không có nhiều tiền như vậy.
Trừ khi—
Tôi nhìn anh ta.
“Anh đã biển thủ tiền công ty.”
Đồng tử Tần Tắc Án co rụt lại.
Mẹ Lâm thì chẳng bận tâm, tiếp tục liến thoắng.
“Liên quan gì đến cô, tiền công ty thì cũng là tiền của Tắc Án—”
“Bà im miệng cho tôi!”
Tiếng gầm của Tần Tắc Án khiến mẹ Lâm giật thót.
Tôi hỏi Trần Lẫm.
“Cảnh sát Trần, camera giám sát trong phòng hòa giải, sau này có thể cung cấp cho tôi một bản được không?”
Trần Lẫm gật đầu.
“Được, đương sự có quyền yêu cầu.”
Tôi quay lại nhìn Tần Tắc Án.
“Tôi giữ 30% cổ phần công ty, tôi sẽ chính thức khởi kiện anh tội biển thủ công quỹ.”
“Tần Tắc Án, những khoản tiền này, tôi sẽ bắt anh phải nôn ra cả vốn lẫn lời.”
Chương 6
5
Từ đồn cảnh sát trở về, trời đã tối.
Tôi ngồi trên sàn phòng khách, bày biện từng thứ đồ vật ra.
Hợp đồng mua mộ.
Sao kê ngân hàng.
Ảnh chụp màn hình tin nhắn của nhân viên nghĩa trang.
Biên lai xin trích xuất camera phòng hòa giải.
Tôi sắp xếp chúng theo đúng dòng thời gian.
Trên đường về tôi đã suy nghĩ kỹ rồi.
Lâm Uyển có thể lợi dụng dư luận để bạo lực mạng tôi, tôi tự nhiên cũng có thể dùng dư luận để phản kích.
Sau khi tổng hợp xong tất cả bằng chứng trong tay, tôi mở nền tảng video lên.
Vì Lâm Uyển là một hotgirl mạng có chút tiếng tăm, lượng người theo dõi hơn hai trăm nghìn, nên tôi rất nhanh đã tìm thấy tài khoản của cô ta.
Buổi livestream kèm theo những lời dẫn dắt đánh tráo khái niệm của cô ta đã bị cắt thành rất nhiều đoạn video ngắn.
Thậm chí có người còn đào ra tài khoản mạng xã hội của tôi.
Tin nhắn riêng đã lên tới 999+, toàn là những lời chửi rủa.
[Con điếm lấy người chết ra vòi tiền, mày thiếu tiền đến thế sao?]
[Mẹ mày mà biết cái nết của mày, chắc cũng phải tức mà sống dậy mất.]
[Đúng là thèm tiền đến phát điên, sao mẹ mày không mang mày đi theo luôn đi.]
Tôi chụp màn hình từng dòng một để làm bằng chứng.
Sau đó, tôi đăng ký một tài khoản mới, đăng một bài viết kèm hình ảnh, tiêu đề là:
[Gã đàn ông lấy tiền mua mộ cho mẹ tôi để mở quán cho nhân tình, hôm nay đã bị khởi kiện]
Bài viết dài chia làm ba phần.
Đoạn 1, chuyện bảy năm trước, mẹ tôi rút tám vạn bảy tiền lương hưu để nộp viện phí cho Tần Tắc Án, đính kèm lịch sử chuyển khoản và giấy ra viện năm đó.
Đoạn 2, toàn bộ quá trình Lâm Uyển xuất hiện vào đúng ngày chúng tôi đi đăng ký, khoác tay anh ta, và livestream vu khống. Đính kèm ảnh cắt từ camera cục dân chính và link bản thu livestream của Lâm Uyển.
Đoạn 3, cột mốc thời gian Tần Tắc Án biển thủ công quỹ để mua xe, mua nhà cho Lâm Uyển, đính kèm sao kê ngân hàng và lịch sử trò chuyện trong điện thoại của anh ta.
Hai giờ sáng, tôi ấn nút gửi.
Khi trời sáng, lượt chia sẻ đã vượt quá một trăm nghìn.
Toàn bộ video giám sát đầy đủ đã bị người ta tung lên mạng.
Có người đi đường đã quay được trọn vẹn cảnh diễn ra ở sảnh cục dân chính.
Cục diện dư luận lập tức đảo chiều.
Có người đăng ảnh chụp màn hình email nội bộ của Công ty Công nghệ Tần Thị, cho thấy bộ phận tài chính đã cảnh báo về một khoản chi bất thường từ ba tháng trước, người ký tên duyệt là Tần Tắc Án.
Các nhà đầu tư trắng đêm gửi email, yêu cầu hội đồng quản trị phải có câu trả lời trong vòng ba ngày.
Tiếp theo là quán cà phê của Lâm Uyển.
Bỗng dưng xuất hiện hàng trăm lượt đánh giá 1 sao.
Có người đào ra được lịch sử chuyển khoản tiền học phí du học của cô ta, bên gửi tiền là tài khoản doanh nghiệp của Công nghệ Tần Thị.
Những chiếc túi xách, giày dép, xe hơi mà cô ta khoe trên Instagram bị ghép thành ảnh lưới 9 ô, mỗi bức ảnh đều được gắn giá tiền và ngày tháng, trùng khớp đến rợn người với mốc thời gian mà vị cư dân mạng phía trước đã đăng tải.
Mọi người xôn xao suy đoán Tần Tắc Án vẫn luôn dùng tiền công quỹ để nuôi Lâm Uyển.
Hội đồng quản trị Công nghệ Tần Thị phát thông báo ngay chiều hôm đó.
Đình chỉ mọi chức vụ của Tần Tắc Án để phối hợp điều tra.
Tám giờ tối, Trần Lẫm gửi cho tôi một danh thiếp WeChat.
Ảnh đại diện là một người phụ nữ tóc ngắn gọn gàng.
[Đây là bạn học của tôi, chuyên về các vụ án kinh tế. Tôi đã nói qua tình hình của cô cho cô ấy, phần sau hai người có thể trao đổi với nhau.]
Tôi gửi lời mời kết bạn, được chấp nhận ngay lập tức.
Tôi chuyển toàn bộ chứng cứ cho cô ấy, hai mươi phút sau cô ấy gửi lại một tin nhắn thoại:
“Cô Thẩm, vụ án này tôi nhận. Ngày mai chúng ta có thể gặp nhau một lát, nếu các yêu cầu khởi kiện không có vấn đề gì, tôi sẽ gửi thư luật sư, đồng thời nộp đơn xin áp dụng biện pháp bảo toàn tài sản.”
Đợi tôi bận rộn xong xuôi thì đêm đã đổ mưa.
Tôi ngồi ngoài ban công, tự rót cho mình một ly rượu.
Đúng lúc đang tận hưởng giây phút thư thái hiếm hoi, chuông cửa vang lên.
Tần Tắc Án đứng trước cửa, toàn thân ướt sũng.
Bộ vest nhăn nhúm dán chặt vào người, cổ áo xộc xệch, tóc bết từng mảng dính trước trán.
Anh ta nhấn chuông một lần, rồi lại một lần nữa, sau đó bắt đầu đập cửa.
“Tình Diên.”
Giọng nói truyền ra từ màn hình chuông cửa.
“Anh biết em có nhà, anh muốn gặp em, anh biết anh sai rồi, em ít nhất cũng cho anh một cơ hội sửa sai đi.”
Chương 7
Anh ta tựa trán vào cửa, nước mưa men theo cổ chảy tong tỏng xuống.
Giọng anh ta khàn đặc như giấy nhám.
“Chúng ta nói chuyện đàng hoàng được không em?”
“Em muốn đánh anh, mắng anh, xả giận thế nào cũng được, chỉ xin em đừng nhẫn tâm như vậy.
Anh ta ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ hoe, chẳng phân biệt nổi đâu là nước mắt đâu là nước mưa.
“Thẩm Tình Diên, chúng ta ở bên nhau bảy năm rồi, từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã xác định em là người vợ tương lai của anh. Quen Lâm Uyển thực sự chỉ là một sự cố, anh không cố ý, chỉ là một phút hồ đồ bốc đồng, chẳng lẽ em không thể…”
Anh ta nghẹn lại.
“Chẳng lẽ em không thể nghe anh giải thích một chút sao?”
Tôi bấm nút đàm thoại.
“Tần Tắc Án.”
Anh ta ngẩng phắt lên, chằm chằm nhìn vào camera.
“Năm xưa mẹ tôi cứu anh, không phải để anh biến thành một kẻ cầm thú.”
Sắc mặt anh ta cứng đờ.
Nước mưa men theo cằm anh ta nhỏ giọt, từng giọt, từng giọt.
“Anh có phải nhất thời bốc đồng hay không, tôi không quan tâm. Số tiền anh mang đi tặng, tôi sẽ đòi lại từng đồng một.”
“Nếu anh không rời đi ngay, tôi sẽ gọi bảo vệ lên.”
ĐỌC TIẾP CHƯƠNG 4 TẠI ĐÂY: https://tieuhoadan.site/truyen/toi-khong-ket-hon-nua?utm_source=pageD